Jump to content

Join Now!

Create Account

Want to save time?

Use your social account

Log in with Facebook

Favorites


[Ngữ Văn] Những bài văn nghị luận


  • Please log in to reply

#1 {D2}Idol

{D2}Idol

    mình là idol :">

  • Quản lý điều hành
  • PipPipPipPipPipPip
  • 1,335 posts
  • Gender:Male
  • Location:máu nóng và sương lạnh ........
  • Interests:lang thang...sách....
  • Lớp/Khóa: {D2}07-10
  • Giới tính: Nam
  • Tên thật::IDOL

Posted 25 August 2009 - 11:27 PM

Các bạn cố gắng post mấy bài văn nghị luận được điểm cao của lớp lên nhé!!!!!!!!!!!!!

Chia sẻ tí tí!!!!!!!!!!!

Dễ cùng đề lắm!!!!!!!

Mở đầu :
Đề 1: “ Thành công chỉ đến khi bạn làm việc tận tâm và luôn nghĩ đến những điều tốt đẹp”. Suy nghĩ của anh chị về ý kiến trên

Bài làm
Thành công là đích đến đẹp đẽ và tươi sáng trong cuộc sống cúa bất cứ ai. Thái độ làm việc là yếu tố quan trọng quyết định đến sự thành bại của con người trên con đường đi đến thành công. Và câu nói nổi tiếng cúa Arnold Schwarzenegger liệu có phải là một lời khuyên đúng đắn về thái độ làm việc tốt nhất để hướng đến mục tiêu của mình ? “Thành công chỉ đến khi bạn làm việc tận tâm và luôn nghĩ đến những điều tốt đẹp”


          Con người ta sống ở đời đều muốn theo đuổi để đạt đến “thành công”. Vậy “thành công” là gì ? Là đạt được kết quả, mục đích như dự định. Là biến những hoài bão đầy nhiệt huyết của tuổi trẻ trở thành sự thật. Điều đó đẹp lắm chứ, đáng mơ ước lắm chứ. Nhưng con đường để đạt được thành công vốn không dễ dàng gì, càng nhiều thử thách chông gai thì thành công mới thật có ý nghĩa. Đối diện với những khó khăn trước mắt, có người chọn cách thoái lui, có người rẽ sang hướng khác, dễ dàng và đơn giản hơn, dù nó không đúng với mục đích của mình.Còn có những người lại chọn cách nhìn nhận vấn đề thật lạc quan, và quyết tâm hướng đến mục tiêu của mình với sự nỗ lực cố gắng không ngừng nghỉ. Theo như Schwarzengger, chỉ có những người như vậy mới có thể đạt được thành công,


            Liệu suy nghĩ đó có thật sự đúng ? Cũng như Anita Hill đã nói : “Làm việc đừng quá trông đợi vào kết quả, nhưng hãy mong cho mình làm được hết sức”. Khi làm việc tận tụy và toàn tâm toàn ý hướng đến mục đích của mình, thì bản thân chuyện “thành công” đã không còn quan trọng nữa. Điều cốt yếu nhất là ta đã cố gắng hết sức, và hoàn toàn không phải hối tiếc vì đã bỏ lỡ điều gì. “Tận tâm” không có nghĩa là bất chấp tất cả và bằng mọi giá phải thành công cho kì được, “tận tâm” là chọn con đường đúng đắn nhất và cố gắng hết sức để đi tới cuối con đường đó. Với một thái độ làm việc tích cực như thế, thành công đạt được trở nên rất xứng đáng và có ý nghĩa. Đối diện với những khó khăn trở ngại trên đường đời, nhiều khi nỗ lực hết sức vẫn là chưa đủ. Càng cố gắng thì gặp thất bại càng cay đắng. Khi đó, con người ta phải học được cách tiếp nhận và nhìn nhận sự việc theo hướng lạc quan, thay vì chôn vùi ý chí bản thân với những nguy cơ, hậu quả, thất bại… nặng nề, hãy biết “nghĩ đến những điều tốt đẹp” để củng cố tinh thần và có động lực tiến lên phía trước. Phải biết nhìn về phía ánh sáng mới có thể thấy được lối thoát trong khó khăn, và vững tin vào tương lai tươi sáng tốt đẹp hơn. Chỉ biết giữ những suy nghĩ không thôi thì chưa thể thành công được, nhưng biết biến những suy nghĩ tích cực thành hành động thì chắc chắn, bạn sẽ thành công đấy !


           Lấy chính bản thân tác giả của câu nói trên làm ví dụ. Arnold Schwarzenegger, từ một chàng trai người Áo 21 tuổi bỡ ngỡ bước chân đến Mỹ để đi tìm thành công cho bản thân chỉ với vốn liếng tiếng Anh nghèo nàn, đã trở thành vận động viên, diễn viên phim hành động nỏi tiếng thế giới, và hiện tại đang đương nhiệm chức vụ Thống đốc bang California ở Hoa Kì. Ông vấp phải không ít khó khăn trên con đường lập nghiệp, nhưng với sự nhiệt huyết và lòng quyết tâm được trở nên nổi tiếng, không ai có thể phủ nhận sự thành công của người đàn ông này. Chính những suy nghĩ tích cực và thái độ làm việc đúng đắn đã đưa ông tới đỉnh cao ngày hôm nay. Bên cạnh đó, Roberto Goizueta cũng là một ví dụ điển hình cho thành công nhờ thái độ làm việc đúng đắn. Ông là một trong những doanh nhân thành công nhất thế kỉ XX, người đã đưa thương hiệu nước có ga nổi tiếng Cocacola trở thành hàng đầu thế giới. Con đường của một người con xuất thân từ một gia đình nông dân làm nghề trồng mía ở Cuba vươn lên trở thành CEO của hãng nước ngọt huyền thoại lớn nhất thế giới ắt hẳn không dễ dàng gì. Nhưng với lòng quyết tâm và những suy nghĩ lạc quan tin vào tương lai của bản thân, Roberto Goizueta đã đạt được thành công khiến Thế giới phải trầm trồ. Những con người này xuất thân bình thường, họ đạt được thành công nhờ biết suy nghĩ tích cực và tập trung cao nhất vào mục tiêu của mình. Với tâm niệm “thành công chỉ đến với những người làm việc tận tâm và luôn nghĩ đến những điều tốt đẹp”, bản thân mỗi chúng ta đều có cơ hội đạt được những đỉnh cao phi thường như thế. Tôi có lòng tin vào điều đó, còn bạn thì sao ?


          Đối với tuổi trẻ, xác định được ước mơ của đời mình và nỗ lực không ngừng để đạt được thành công là điều không dễ. Nhưng thiết nghĩ, nếu biết cách biến những trở ngại của khó khăn trước mắt trở thành động lực thúc đẩy để tiến xa hơn, bay cao hơn, thì thành công ta đạt được sẽ càng có ý nghĩa. Cố gắng hết sức và luôn lạc quan, thì nhất định thành công sẽ đến.


{D2}QUÁCH PHÁ LỖ

Edited by {D2}Idol, 13 September 2009 - 05:47 PM.


#2 dhpaul

dhpaul

    Tổng Giám Đốc (nay đã về hưu)

  • V.I.P
  • PipPipPipPipPipPip
  • 2,192 posts
  • Gender:Male
  • Location:Hanoi, Vietnam
  • Interests:Bóng đá, nhạc vàng, nhạc đỏ và... hát
  • Lớp/Khóa: A2/06-09
  • Giới tính: Nam

Posted 25 August 2009 - 11:35 PM

Đổi lại tên topic cho phù hợp hơn với tiêu chí của chủ topic đề ra. Chủ đề này khá hay, nếu có nhiều bài đóng góp tốt sẽ tạo ra 1 bộ tài liệu tham khảo rất đắc lực để học môn Văn, nhất là nếu đang chuẩn bị cho các kỳ thi như tốt nghiệp hay đại học.
Anh thì giọng văn rất hùng hồn nhưng chưa có bài viết nào quá 8 mới chán chứ, 7.5 là kịch kim. Đấy là ở thể loại nghị luận xã hội là sở trường, chứ ở nghị luận văn học còn tệ hơn.

#3 {D2}Idol

{D2}Idol

    mình là idol :">

  • Quản lý điều hành
  • PipPipPipPipPipPip
  • 1,335 posts
  • Gender:Male
  • Location:máu nóng và sương lạnh ........
  • Interests:lang thang...sách....
  • Lớp/Khóa: {D2}07-10
  • Giới tính: Nam
  • Tên thật::IDOL

Posted 25 August 2009 - 11:55 PM

Đề bài:Người hạnh phúc nhất là người đem hạnh phúc đến cho nhiều người nhất.
    

      Mỗi người trong chúng ta đều có một cách định nghĩa riêng cho bản thân:thế nào là một con người hạnh phúc.Bàn về con người hạnh phúc có ý kiến cho rằng:”Người hạnh phúc nhất là người đem đến hạnh phúc cho nhiều người nhất”. Theo tôi, đây là một quan niệm đúng đắn thể hiện tính nhân văn sâu sắc.

      Nói đến hạnh phúc là nói đến là trạng thái sung sướng, thỏa mãn của con người vì cảm thấy hoàn toàn đạt được ý nguyện. Trạng thái ấy có khi thoáng qua nhẹ nhàng, có khi sung sướng cao độ tràn đầy, có lúc là vui sướng xúc động sâu lắng, có lúc cảm thấy khó diễn tả, lung linh huyền diệu như bảy sắc cầu vồng... Đó chính llà trạng thái tốt đẹp nhất của con người trong cuộc sống.V ậy,thế nào là một con người hạnh phúc?Có người coi sự thỏa mãn vật chất, tình cảm của riêng mình là hạnh phúc. Nhưng cũng có không ít người quan niệm hạnh phúc là cống hiến, là trao tặng. Đối với họ, cuộc sống chỉ có ý nghĩa khi con người biết hi sinh cho hạnh phúc nhân loại. . Cảm nhận về hạnh phúc của con người là muôn màu muôn vẻ...nhưng chúng ta hết thảy đều mong muốn được hạnh phúc.

      Hạnh phúc là ở trong tay con người, do con người sáng tạo ra, giữ gìn và phát triển mãi mãi.Biết bao người thân yêu đã trao lại cho ta hạnh phúc trong cuộc sống. Có thành đạt lớn nhỏ nào của riêng ta mà không có sự chăm lo giúp đỡ của mọi người. Cho nên hạnh phúc là biết sống vì mọi người. Hạnh phúc không phải là người sở hữu nhiều mà là người biết yêu thương, hy vọng nhiều. Nếu ai chỉ nghĩ tới lợi ích cho riêng mình, dửng dưng với mọi người, không dám chăm lo cho người khác, thì cũng chẳng hiểu nổi hạnh phúc là gì. Vì hạnh phúc có bao giờ đến với sự đơn độc, ích kỷ, cho dù "thiên đường riêng cũng buồn tênh". Khi ta quan tâm tới mọi người xung quanh, khi ta mang niềm vui và hạnh phúc đến cho người khác, khi ta sẵn sàng thương yêu con người - có khi chỉ llà một cử chỉ, một việc làm nhỏ - sẽ làm cho chính lòng ta thêm ấm áp và thanh thản. Thật vậy, trong cuộc sống nếu chúng ta đem lại được hạnh phúc cho người khác thì quả là tuyệt vời. Hạnh phúc đó có thể dễ dàng có được khi ta giúp đỡ một cụ giá qua đường, hay nhường chỗ cho một phụ nữ có thai trên xe buýt… Tất cả những điều đó thật đơn giản nhưng đã mang lại hạnh phúc cho người khác, làm mọi người vui vẻ.”Tìm thấy niềm vui trong niềm vui của người khác chính là bí mật của hạnh phúc”. Và không dừng ở đó hạnh phúc cũng ở lại với chúng ta khi ta làm được một điều tốt đẹp, có ích cho người khác, cho xã hội. Hành động cao quý và tốt đẹp hơn, to lớn hơn chính là hạnh phúc của sự bình yên mà các anh bộ đội, các chiến sỹ Cách mạng đã đem lại cho chúng ta. Tất cả những hy sinh của các anh chỉ để đem lại hạnh phúc cho chúng ta, cho dân tộc. Hạnh phúc ở đây là sự độc lập tự do cho cả dân tộc. Thật cao quý và tốt đẹp dáng tôn vinh biết nhường nào!Quả thực:”Trong cuộc sống không có gì cao quý và tốt đẹp hơn là đem hạnh phúc đến cho người khác.
      
     Việc đem hạnh phúc cho người khác thật đơn giản nhưng cũng rất cao quý. Tuy nhiên trong xã hội vẫn còn nhiều người ngay cả việc nhỏ nhất họ cũng không làm. Một số họ chỉ biết có bản thân, toàn đem lại bất hạnh cho người khác. Trong gia đình, chúng ta cần lên án những người chồng vũ phu, đánh đập vợ con hoặc những đứa com bất hiếu chỉ ăn chơi, thoả mãn nhu cầu cá nhân, làm cha mẹ đau lòng. Tại sao những con người ấy lại nhẫn tâm đem lại sự bất hạnh cho chính những người thân yêu nhất của mình?... Ngoài xã hội, hiên có một lớp thanh niên, thay vì giúp đỡ người giá yếu , họ lại lợi dụng để cướp giất, móc túi… Những kẻ lấy sự bất hạnh của người khác làm hạnh phúc của mình cần đáng bị trừng trị!.

      Hạnh phúc luôn trong tầm tay mỗi chúng ta! Hãy mang hạnh phúc đến cho người khác và bạn sẽ tìm thấy niềm hạnh phúc của chính mình!!!!

Edited by {D2}Idol, 13 September 2009 - 05:48 PM.


#4 {D2}Idol

{D2}Idol

    mình là idol :">

  • Quản lý điều hành
  • PipPipPipPipPipPip
  • 1,335 posts
  • Gender:Male
  • Location:máu nóng và sương lạnh ........
  • Interests:lang thang...sách....
  • Lớp/Khóa: {D2}07-10
  • Giới tính: Nam
  • Tên thật::IDOL

Posted 26 August 2009 - 09:36 PM

Đề tài:AN TOÀN GIAO THÔNG

BÀI 1

Hiện nay an toàn giao thông đang là một trong những vấn đề lớn được cả xã hội quan tâm. Những khẩu ngữ như: “An toàn là bạn, tai nạn là thù”, “An toàn giao thông là hạnh phúc cho mọi nhà”… được giăng lên ở khắp các nẻo đường. Nó như một lời nhắc nhở cũng là lời cảnh báo những người đang tham gia giao thông hãy chấp hành nghiêm chỉnh luật an toàn giao thông để đem lại an toàn cho mình và hạnh phúc cho gia đình.

Thế nhưng số vụ tai nạn giao thông hằng năm vẫn không hề suy giảm, ngược lại còn tăng lên rất nhiều. Cứ mỗi năm Việt Nam có tới gần một ngàn vụ tai nạn giao thông. Nguyên nhân chính gây ra các vụ tai nạn phần lớn là do ý thức chấp hành luật lệ giao thông của người dân còn kém: uống rượu, bia vượt quá nồng độ cho phép khi lái xe, không đội mũ bảo hiểm khi tham gia giao thông, phóng nhanh, vượt ẩu … Một mặt, đó là do chất lượng đường sá kém, nguyên nhân là do sự tắc trách của các cơ quan xây dựng: ăn hối lộ, rút ruột công trình … Mặt khác, chúng ta phải lên án những kẻ chỉ vì lợi ích cá nhân mà không màng đến sự an toàn, tính mạng của người đi đường, họ vẫn thản nhiên rải đinh xuống lòng đường để thu lợi trên những đồng tiền kiếm được từ việc vá xe, thay lốp. Họ không hiểu hết được sự nguy hiểm của việc làm đó, bị thủng săm đột ngột khi đang chạy với tốc độ cao, người đang tham gia giao thông sẽ bị văng ra khỏi xe và nguy cơ tử vong là rất lớn.

Một vấn đề cũng đang gây sự chú ý và bị lên án rất nhiều đó là tình trạng đua xe của giới trẻ, tầng lớp thanh niên - những chủ nhân tương lai của đất nước. Đó là những thanh niên đua đòi với bản tính “con nhà giàu”, cùng với sự rủ rê của bạn bè, họ sẵn sàng đánh cược với tính mạng của mình. Nhìn những chiếc xe SH, @, FX500 phi như bay trên những con đường lớn, ta không khỏi xót xa cho họ. Chỉ vì quá được nuông chiều, thiếu sự bảo ban của cha mẹ mà họ đã phải trả giá đắt. Tai nạn xảy ra là điều chắc chắn, nhẹ thì sứt đầu mẻ trán, gãy tay gãy chân, nặng thì họ phải mãi mãi rời xa cuộc đời. Nguyên nhân cũng là do họ chưa biết suy nghĩ đúng về những cái lợi, cái hại của việc mình đã làm.


Thanh thiếu niên trong độ tuổi 15-24 chiếm gần 20% dân số Việt Nam nhưng chiếm tới gần 40% các vụ tai nạn giao thông đặc biệt nghiêm trọng. Cộng với đó là quản lý hành lang an toàn giao thông chưa chặt chẽ: hệ thống biển báo còn thiếu, phân luồng giao thông chưa hợp lý, công tác kiểm tra, kiểm soát và xử phạt chưa nghiêm minh, thậm chí còn có hiện tượng tiêu cực trong xử lý …

Trong vòng 10 năm qua, số vụ tai nạn giao thông đã tăng gấp 4 lần. Theo điều tra chấn thương liên trường (VMIS), trong năm 2001 có 4.100 trẻ chết do tai nạn giao thông, tương đương với 11 trẻ chết 1 ngày. Tỷ lệ tử vong ở trẻ em trai gấp 2 lần tỷ lệ này ở trẻ em gái. Trong khi đó có 290.000 trẻ bị thương do tai nạn giao thông cũng trong 2001, tương đương với 794 trẻ/ngày. Tai nạn giao thông là nguyên nhân tử vong hàng đầu của trẻ em từ 15 tuổi trở lên. Phần lớn trẻ 0-9 tuổi chết là người đi bộ. Đa số trẻ 10-14 tuổi chết khi đi xe đạp trong khi tất cả các ca tử vong ở đối tượng 15-19 tuổi là người đi xe máy.

Tất cả những nguyên nhân gây ra tai nạn đều bắt nguồn từ sự thiếu hiểu biết về Luật Giao thông. Vì vậy để học sinh, sinh viên có thêm hiểu biết về luật giao thông, Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh đã phối hợp cùng các trường trung học cơ sở, trung học phổ thông, các trường đại học, cao đẳng … trên toàn quốc phát động và thực hiện tháng “An toàn giao thông”.

Tháng an toàn giao thông năm nay có chủ đề: “Thanh, thiếu niên trường học nghiêm chỉnh chấp hành pháp luật về trật tự an toàn giao thông”. Đây có thể xem là điểm đột phá, bởi nếu tuổi trẻ học đường, bao gồm cả học sinh, sinh viên được trang bị đầy đủ kiến thức về Luật Giao thông, có sự chuyển biến về nhận thức, tuân thủ các quy định của pháp luật thì sẽ tạo ra sự chuyển biến mạnh mẽ về chấp hành giao thông của cả xã hội. Giảm thiểu tai nạn giao thông là việc khó, nhưng không phải không làm được nếu cả xã hội cùng nỗ lực, chọn đúng điểm đột phá, có biện pháp đúng trong tổ chức và kiên trì trong thực hiện. Hưởng ứng tháng an toàn giao thông là trách nhiệm của toàn xã hội song cần hướng mạnh vào lớp trẻ, trong đó bộ phận quan trọng là tuổi trẻ học đường. Cần làm cho đối tượng này tự giác thực hiện các quy định về an toàn giao thông một cách liên tục, bảo đảm tính bền vững lâu dài, hạn chế và đi đến chấm dứt tình trạng vi phạm an toàn giao thông.

Đã đến lúc chúng ta cần đưa ra những biện pháp hữu hiệu và sáng tạo hơn, chủ động và tích cực hơn để giáo dục lớp trẻ ý thức chấp hành pháp luật khi tham gia giao thông. Trách nhiệm này thuộc về nhà trường, gia đình và toàn xã hội.

Đối với nhà trường, cần coi trọng công tác giáo dục ý thức công dân, ý thức chấp hành pháp luật đối với học sinh, sinh viên. Nhà trường cần đa dạng hoá các sinh hoạt ngoại khoá của học sinh, sinh viên, trong đó có các hoạt động về tuyên truyền, phổ biến pháp luật giao thông là rất cần thiết. Ngoài ra cần coi ý thức chấp hành pháp luật về giao thông như một trong những tiêu chí cơ bản để đánh giá ý thức rèn luyện đạo đức của học sinh, sinh viên: xếp loại đạo đức trung bình đối với học sinh, sinh viên vi phạm giao thông lần một và xếp loại yếu nếu vi phạm lần hai trong cùng một năm học.

Các bậc cha, mẹ cần quan tâm hơn nữa đến việc giáo dục đạo đức và ý thức pháp luật của con cái, không mua xe gắn máy cho con hoặc không cho phép con đi xe gắn máy khi chưa đủ tuổi. Nhà nước cũng cần quy định biện pháp xử lý nghiêm minh với các bậc cha mẹ không quan tâm hoặc dung túng cho con em vi phạm. Cơ quan, đơn vị công tác cũng cần có hình thức xử lý thoả đáng đối với các bậc cha mẹ là đảng viên, cán bộ, công chức dung túng hoặc tiếp tay cho con cái vi phạm giao thông như: không nâng bậc lương, không xét thi đua, không bổ vào chức vụ lãnh đạo cao hơn ...

Ngoài ra các cơ quan chức năng cũng phải thường xuyên kiểm tra, phát hiện và xử lý các trường hợp vi phạm giao thông để nâng cao ý thức chấp hành pháp luật của người dân nói chung, của học sinh, sinh viên nói riêng. Chỉ khi nào các hành vi vi phạm bị xử lý công bằng và nghiêm minh thì người dân mới tuân thủ các quy định của pháp luật. Những trường hợp vi phạm an toàn giao thông của học sinh, sinh viên phải được thông báo tới nhà trường - nơi đang học tập hoặc địa phương - nơi đang cư trú để có những hình thức răn đe, xử phạt kịp thời.

Theo thống kê, những người thiệt mạng do tai nạn giao thông chủ yếu là đàn ông – những trụ cột của gia đình và học sinh, sinh viên – những người con thân yêu của cha mẹ, những chủ nhân tương lai của đất nước. Những người vợ xót xa khi mất đi người chồng thân yêu. Những đứa con nghẹn ngào vì từ đây chúng sẽ không còn được ở trong vòng tay âu yếm vỗ về của cha, không còn được cha bảo ban dạy dỗ trên đường đời. Các bậc cha mẹ phải quặn lòng tiễn con đi trong nước mắt … Tất cả những điều đáng tiếc kia sẽ chẳng thể xảy ra nếu như mỗi chúng ta biết quý bản thân mình, biết tuân thủ luật lệ giao thông.

Chủ tịch Hồ Chí Minh từng dạy: “Người có đức mà không có tài làm việc gì cũng khó nhưng có tài mà không có đức thì cũng vô dụng”. Chính vì vậy, chúng ta cần quan tâm hơn nữa đến giáo dục đạo đức cho học sinh, sinh viên, mà trước hết là giáo dục ý thức công dân. Chấn chỉnh giao thông học đường không chỉ góp phần làm giảm thiểu tai nạn giao thông, mà quan trọng hơn là giáo dục ý thức pháp luật cho thế hệ tương lai


BÀI 2:

Tai nạn giao thông là vấn đề nhức nhối đang được xã hội quan tâm và trở thành hiểm họa đối với bất kì ai khi tham gia giao thông.Trên thực tế tai nạn giao thông đang diễn ra từng ngày từng giờ và có thể cướp đi mạng sống của con người bất kì lúc nào.Mỗi ngày trôi qua có hơn ba mươi người chết và bị thương. Đáng buồn hơn khi không ít những nạn nhân của tai nạn giao thông là học sinh, sinh viên chúng ta.Vậy tuổi trẻ học đường phải suy nghĩ và hành động thế nào để góp phần làm giảm tai nạn giao thông cho xã hội.

Trên phạm vi toàn cầu, tai nạn giao thông là một trong những nguyên nhân gây tử vong nhiều nhất cho mọi người.Trung bình làm chết trên dưới 1 triệu người và bị thương hàng chục triệu người mỗi năm.Chỉ tính riêng trong năm 2002, tai nạn giao thông trên thế giới đã làm cho 1,2 triệu người thiệt mạng và 50 triệu người bị thương. Hàng năm, số vụ tai nạn giao thông lại tăng thêm 10% con số này ở các nước nghèo và đang phát triển cao hơn tỉ lệ ở các nước công nghiệp phát triển. Phổ biến nhất hiện nay ở phần lớn các quốc gia là tai nạn giao thông đường bộ gây tử vong hàng đầu cho xã hội. Loại tai nạn này thường xảy ra đối với ô tô và xe gắn máy khi đi trên các tuyến đường bộ hay các tuyến đường chuyên dùng cho người đi bộ. Ngoài ra còn có các loại tai nạn giao thông khác như tai nạn giao thông đường sắt, tai nạn giao thông đường thuỷ, tai nạn giao thông đường hàng không...

Vậy tai nạn giao thông được hiểu trên những phương diện như thế nào cho đúng? Tai nạn giao thông đã có từ rất lâu trong lịch sử dưới nhiều hình thức khác nhau. Tuy nhiên, hiện tại vẫn chưa có một định nghĩa thật chính xác có thể lột tả hết những đặc tính của nó. Trên hình thức nó được biểu hiện bằng những hành vi cụ thể, gây ra những thiệt hại nhất định về tính mạng, sức khỏe cho con người, vật và tài sản...Chủ thể trực tiếp thực hiện hành vi cuối cùng trong vụ tai nạn giao thông cụ thể phải là đối tượng đang tham gia vào hoạt động giao thông. Còn xét về lỗi, chỉ có thể là lỗi vô ý hoặc là không có lỗi, không thể là lỗi cố ý. Tai nạn giao thông không chỉ gây đau thương cho mọi gia đình mà còn liên luỵ đến bao nhiêu người vô tội khác. Lỗi chung lớn nhất là do ý thức người dân còn kém, coi thường tính mạng của mình và người khác, chưa có ý thức bảo vệ tài sản của cá nhân nói riêng và toàn xã hội nói chung. Gần 90% nguyên nhân dẫn đến tai nạn giao thông là do người điều khiển phương tiện gây ra. Có tránh được tai nạn giao thông hay không là do ý thức tự giác chấp hành Luật Giao Thông của người lái xe. Các vụ tai nạn giao thông thảm khốc, gây hậu quả nghiêm trọng trong thời gian qua đều xuất phát từ hành vi coi thường pháp luật của lái xe và chưa có ý thức chấp hành pháp luật. Theo thống kê những người thiệt mạng do tai nạn giao thông chủ yếu là đàn ông, trụ cột của gia đình. Những người vợ xót xa khi mất đi người chồng thân yêu, đứa con nghẹn ngào trong dòng lệ vì tới đây sẽ chẳng còn được vòng tay người cha âu yếm vỗ về, bảo ban dạy dỗ trên đường đời. Họ mang đến sự thương tâm cho toàn xã hội. Bên cạnh đó, xã hội còn mất đi những bàn tay lao động, những con người đang từng ngày ra sức xây dựng tổ quốc và thật xót xa khi đất nước lại còn bị mất đi những người công dân ưu tú, những nhân tài và cả những mầm non tương lai nữa.Hậu quả của tai nạn giao thông để lại thật khủng khiếp làm sao!

Hàng năm số vụ tai nạn giao thông vẫn không hề suy giảm, ngược lại nó còn tăng lên rất nhiều. Cứ mỗi năm, Việt Nam có tới gần một nghìn vụ tai nạn giao thông. Tính riêng trong năm 2006 đã có 12.600 người chết vì tai nạn giao thông đường bộ mà trong đó có hơn 20% là do học sinh, sinh viên gây ra. Phần lớn trẻ 0-9 tuổi chết là người đi bộ. Đa số trẻ 10-14 tuổi chết khi đi xe đạp, trong khi tất cả các ca tử vong ở đối tượng 15-19 tuổi là đi xe máy. Các lỗi vi phạm của học sinh, sinh viên cũng hết sức đa dạng: điều khiển xe mô tô phóng nhanh, vượt ẩu, chở quá số người quy định, đi vào đường cấm, đường ngược chiều gây cản trở giao thông; không có đăng ký, biển số, giấy phép lái xe, vượt đèn đỏ….Một số học sinh, sinh viên còn tự ý thay đổi màu sắc, nhãn mác, lắp hệ thống đèn chiếu sáng, đèn soi biển số, đèn trang trí mô tô sai quy định, lắp còi sai âm lượng, đi xe mô tô, xe đạp một bánh, quẹt chân chống xuống nền đường nhựa, đùa nghịch gây rối trật tự trên phố...Khi tan trường, học sinh “túm năm, tụm ba”, dừng đỗ xe dưới lòng đường; đi xe đạp dàn hàng ba, hàng bốn hay đi xe máy, thậm chí kẹp ba, kẹp bốn, lạng lách, đánh võng,... đã thành “chuyện thường ngày ở huyện”. Sẽ không thể nào kể hết được các lỗi mà các em đã gây ra.

Một vấn đề cũng đang gây sự chú ý và bị lên án rất nhiều đó là tình trạng đua xe của giới trẻ, tầng lớp thanh niên - những người chủ tương lai đất nước. Đó là những thanh niên đua đòi với bản tính “con nhà giàu” cùng với sự rủ rê của bạn bè, họ sẵn sàng đánh cược với tính mạng của mình. Nhìn những chiếc xe SH, @, Dylan… phi như bay trên những con đường lớn ta không khỏi xót xa cho họ. Chỉ vì quá được nuông chiều, thiếu sự bảo ban của cha mẹ mà họ đã phải trả giá đắt. Những tai nạn xảy ra là điều chắc chắn, nhẹ thì sứt đầu mẻ trán, gẫy tay gẫy chân... Nặng thì họ phải mãi mãi rời xa cuộc đời. Lý do vì đâu cũng là ở nhận thức của thanh niên. Họ chưa biết suy nghĩ đúng về những cái lợi hại của việc mình đã làm. Những bậc cha mẹ khi con mình xảy ra tai nạn, khi nhận ra thì đã quá muộn. Tại sao họ sắm cho con những chiếc xe thật tốt, phân khối thật lớn để chúng đi đua. Họ làm ra nhiều tiền rồi cũng nhận ra khi mất đứa con thì tiền bạc cũng chẳng giải quyết được gì. Họ hối hận vì tại sao ngay từ đầu không bảo ban con cái mình thì bây giờ đã muộn có tốn bao nhiêu nước mắt thì mọi chuyện gạo cũng đã chín thành cơm.

Một số địa phương đã có những biện pháp quyết liệt, chẳng hạn như cấm học sinh phổ thông đi xe máy đến trường. Tuy nhiên, do chưa có sự phối hợp chặt chẽ giữa gia đình, nhà trường và các cơ quan chức năng nên các biện pháp trên tỏ ra không hiệu quả . Do mải làm ăn, buôn bán, các bậc phụ huynh không dành nhiều thời gian, không quan tâm tới việc dạy dỗ con cái, không giáo dục các em ý thức chấp hành pháp luật. Nhiều bậc cha mẹ còn dung túng cho con khi mua xe mô tô cho con hoặc cho con đi xe máy đến trường khi các em chưa có giấy phép lái xe. Đã có không ít tai nạn giao thông thảm khốc xảy ra và chuyện vi phạm giao thông của học sinh, sinh viên không còn là chuyện về ý thức, đạo đức của riêng các em mà phải kể đến trách nhiệm của các bậc cha mẹ và cộng đồng xã hội. Khi bề trên quản giáo không nghiêm thì con trẻ dễ làm điều không đúng. Gia đình, nhà trường và xã hội cần có tiếng nói chung trong việc giáo dục ý thức chấp hành pháp luật về giao thông của học sinh, sinh viên. Như trong năm vừa rồi ,cái chết thương tâm của hai bạn nữ sinh trường THPT Nguyễn Công Trứ khi đang đạp xe trên đường đi học về gây bức xúc trong giới học đường khiến cho gia đình các bạn cũng đau lòng. Đùa giỡn trên xe để không làm chủ tay lái và rồi ngã vào xe tải đang lưu thông cùng chiều.Các bạn ấy mới 16 tuổi thôi, còn qúa trẻ để làm nhiều việc có ích cho xã hội.

Gần đây việc giáo dục ý thức công dân và giáo dục đạo đức trong nhà trường cũng không thực sự được quan tâm như trước. Kết quả thi cử của các em đã đè nặng lên vai những người làm thầy, làm cô khiến họ không còn quan tâm nhiều đến những môn không phải thi tốt nghiệp hoặc thi đại học. Mô hình giáo dục cân bằng không còn nữa, “trí dục” đã chiếm ưu thế trước “đức dục” trong các chương trình giảng dạy. Cùng với sự thay đổi của đời sống kinh tế và hệ giá trị, “người Thầy” cũng không còn cái uy với học sinh như xưa và một bộ phận không nhỏ học sinh bỏ qua những lời răn dạy đạo đức của thầy, cô cũng là điều dễ hiểu.Các cơ quan nhà nước cũng không quan tâm đúng mức tới giao thông học đường. Các chế tài áp dụng đối hành vi vi phạm của các em được quy định trong văn bản pháp luật chưa đủ mạnh để răn đe, việc xử lý vi phạm không được thực hiện thường xuyên, liên tục làm mất tính giáo dục của các biện pháp xử phạt. Ở phạm vi toàn xã hội, việc người lớn không chấp hành các quy định của pháp luật giao thông đường bộ đã trở thành tấm gương xấu cho bọn trẻ làm theo. Không ít các trường hợp, người lớn còn kích động, cổ vũ cho những hành vi sai trái của các em như tập trung xem và hò hét khi các em đua xe trái phép.Tất cả những nguyên nhân gây ra tai nạn đều bắt nguồn từ ý thức của người dân. Nếu như họ biết quý bản thân mình, biết tuân thủ luật lệ giao thông thì sẽ chẳng có những điều thương tâm và đáng tiếc. Hồi chuông cảnh báo luôn rung lên, nhắc nhở mọi người hãy biết chấp hành giao thông, vì sự an toàn của bản thân và xã hội.

Muốn chấn chỉnh giao thông học đường , phải cần cả xã hội chung tay. Sự đồng thuận giữa gia đình, nhà trường và xã hội không chỉ được thể hiện bằng văn bản, giấy tờ, những lời hứa suông,... mà phải bằng hành động cụ thể.Chẳng hạn như phát động tháng “An toàn giao thông”, thực hiện phải kết hơp với lực lượng cảnh sát giao thông giám sát theo dõi tình hình giao thông, xử phạt nghiêm khắc đối với những trường hợp vi phạm Luật giao thông. Đi khắp các nẻo đường gần xa khẩu ngữ “An toàn giao thông là hạnh phúc cho mọi nhà” như lời nhắc nhở, cũng là lời cảnh báo với những người đang tham gia giao thông, hãy chấp hành luật giao thông để đem lại an toàn cho mình và hạnh phúc cho gia đình mình. Giáo dục cho học sinh, sinh viên ngay từ ngồi trên ghế nhà trường là vô cùng bổ ích. Lực lượng học sinh, sinh viên tình nguyện đứng ra điều khiển giao thông cũng là một biện pháp hữu ích.Gần đây việc tất cả công dân phải đội mũ bảo hiểm khi tham gia giao thông là một biện pháp thiết thực giúp bảo vệ an toàn cho mọi người.Cần phải phát huy những mặt tích cực để tai nạn giao thông ngày một giảm theo chiều hướng nhanh nhất.Chủ tịch Hồ Chí Minh từng dạy: “Người có đức mà không có tài làm việc gì cũng khó nhưng có tài mà không có đức thì cũng vô dụng”. Chính vì vậy, chúng ta cần quan tâm hơn nữa đến giáo dục đạo đức cho học sinh, sinh viên, mà trước hết là giáo dục ý thức công dân. Chấn chỉnh giao thông học đường không chỉ góp phần làm giảm thiểu tai nạn giao thông, mà quan trọng hơn là giáo dục ý thức pháp luật cho thế hệ tương lai.

Trên đường quốc lộ, đường lớn vẫn còn những kẻ rải đinh xuống lòng đường để thu lợi bởi những đồng tiền kiếm được từ vá xe, thay lốp. Họ không hiểu hết được sự nguy hiểm của việc làm đó, với tốc độ cao như vậy những người tham gia giao thông khi bị thủng săm đột ngột sẽ bị văng người ra khỏi xe và nguy cơ tử vong là rất lớn. Bên cạnh đó là chất lượng đường sá kém là nguyên nhân là do sự tắc trách của các cơ quan chính quyền. Mỗi năm, nhà nước đã bỏ ra hàng tỉ đồng để nâng cấp các cơ sở giao thông, đường sá cầu cống phục vụ cho việc đi lại an toàn ở mọi nơi. Nhưng số tiền đó lại không được dùng hết, vậy thì nó rơi vào đâu? Phải chăng, số tiền đó đã rơi vào túi những kẻ rút lõi công trình, rút lõi vật tư để làm giàu cho mình. Đó là những kẻ vô lương tâm vì lợi ích bản thân mà quên đi sự an toàn chung cho xã hội. Cho đến thời điểm này, chưa có thống kê nào về trình độ học vấn của các lái xe, nhưng có thể nói, không thiếu lái xe khách liên tỉnh hiện nay có trình độ thấp, nhận thức về pháp luật bị hạn chế, có máu bốc đồng, coi thường tính mạng của hành khách đi xe, phóng xe như điên trên đường, nhất là khi phát hiện có vài chiếc xe chạy cùng tuyến thì cuộc đua càng thêm phần quyết liệt để tranh giành khách. Điều này lý giải tại sao tai nạn giao thông thảm khốc xảy ra thường rơi vào các xe khách và vào các dịp lễ, tết. Bức tranh về tình trạng an toàn giao thông đầu năm 2008 quá nhiều gam tối mà ở đó không chỉ có ý thức của người tham gia giao thông kém, mà còn do chính những "tệ nạn" trong lực lượng bảo vệ trật tự an toàn giao thông. Tất cả điều đó bắt nguồn từ một điều hết sức căn cơ đó là văn hóa. Mà điều đó chúng ta khó có thể một sớm một chiều tạo ra được. Bác Hồ đã nói : " Mười năm trồng cây, trăm năm trồng người". Trồng văn hóa cũng như trồng người vậy.

Tổ chức Y Tế Thế giới đã nói rằng: “ Tai nạn giao thông đã trở thành một đại dịch của nhân loại” thế nên xã hội cần có những biện pháp hữu dụng để ngăn chặn và kìm hãm sự phát triển của nó.Là học sinh em sẽ cố gắng học tập thật tốt, luôn phấn đấu học hỏi tìm hiểu kiến thức về Luật Giao Thông để góp phần bảo vệ tài sản chung của gia đình và xã hội. Bản thân em sẽ luôn tuân thủ nghiêm chỉnh chấp hành pháp luật để làm gương cho các em của mình và không làm phụ lòng thầy cô ba mẹ đã quan tâm lo lắng cho em trên suốt con đường đời. Để xứng đáng là một công dân của đất nước Việt Nam , để xứng đáng là cháu Bác Hồ kính yêu.


BÀI 3:

Ông bà ta thường nói : " Con hư tại mẹ , cháu hư tại bà " . Khi các bậc cha mẹ quản giáo con cái không nghiêm khắc thì chúng dễ làm điều không đúng . Gia đình , nhà trường và xã hội cần lên tiếng nói chung cho việc giáo dục ý thức chấp hành luật lệ giao thông đối với tuổi học trò . Đất nước ta đang trên đà phát triển, đời sống vật chất tinh thần của nhân dân được nâng cao , Và thế hệ trẻ là niềm hy vọng , là thế mạnh để phát triển đất nước , bên cạnh đó thế hệ trẻ cũng góp phần không ít vào việc xây dựng đất nước văn minh lành mạnh và an toàn . Trong nhiều năm trở lại đây , vấn đề tai nạn giao thông đang là một điểm nóng thu hút sự quan tâm , lo ngại của dư luận bới do mức độ thiệt hại về tài sản lẫn sinh mạng mà vấn đề này gây ra quá lớn. Vậy tuổi trẻ học đường có những suy nghĩ và hành động nhý thế nào để giảm thiểu tai nạn giao thông .

Khi tan trường, học sinh “tụm năm, tụm ba”, dừng đỗ xe dưới lòng đường; đi xe đạp dàn hàng ba, hàng bốn hay đi xe máy, thậm chí kẹp ba, kẹp bốn, lạng lách, đánh võng,... là chuyện rất bình thường . Một số thống kê các tai nạn giao thông cho thấy , hơn 20% tai nạn giao thông là do học sinh, sinh viên vi phạm. Các lỗi vi phạm của học sinh, sinh viên cũng hết sức đa dạng: điều khiển xe mô tô phóng nhanh, vượt ẩu, chở quá số người quy định, đi vào đường cấm, đường ngược chiều, đi dàn hàng ngang trên phố gây cản trở giao thông; không có đăng ký, biển số, giấy phép lái xe, vượt đèn đỏ. Một số học sinh, sinh viên còn tự ý thay đổi màu sắc, nhãn mác, lắp hệ thống đèn chiếu sáng, đèn soi biển số, đèn trang trí mô tô sai quy định, lắp còi sai âm lượng, tụ tập thành nhóm đi tốc độ cao, lạng lách, đánh võng, đi xe mô tô, xe đạp một bánh, quẹt chân chống xuống nền đường nhựa, đùa nghịch gây rối trật tự trên phố...
Đã có không ít tai nạn giao thông thảm khốc xảy ra và chuyện vi phạm giao thông của học sinh, sinh viên đã không còn là chuyện về ý thức trách nhiệm và đạo đức nơi bản thân học sinh, sinh viên. Vậy trách nhiệm giáo dục là do ai?

Trước những hậu quả của tai nạn giao thông, một số địa phương đã có những biện pháp quyết liệt, chẳng hạn như cấm học sinh phổ thông đi xe máy đến trường. Tuy nhiên, do chưa có sự phối hợp chặt chẽ giữa gia đình, nhà trường và các cơ quan chức năng nên các biện pháp trên tỏ ra không hiệu quả. Vậy thì do đâu không có được sự phối hợp này? Lỗi là do ai?
Theo tình hình hiện nay , với một đời sống cao và nhu cầu vật chất lên rất cao như thế này thì không thể không tránh khỏi việc học sinh , sinh viên chạy đua theo nhu cầu vật chất tiền bạc . Các bậc phụ huynh Việt Nam vốn quen yêu thưong , chiều chuộng con mình một cách quá đáng. Không chỉ như vậy , có một số phụ huynh làm ngơ với những sai trái của con em hoặc gián tiếp tiếp tay cho con trẻ trong việc giáo dục chúng chấp hành nghiêm chỉnh luật giao thông . Tình trạng tai nạn ngày một gia tăng còn do sự ý thức chưa cao của học sinh, sinh viên . Giới trẻ chỉ đua theo những thứ vật chất xa hoa như : xe đẹp mắc tiền, di dộng , ăn chơi ... Do đó việc thích ứng và quan hệ bạn bè cũng là nguyên nhân chính cho những tai nạn đáng tiếc xảy ra . " Nhất quỷ, nhì ma, thứ ba học trò " , không học sinh nào không có những trò ranh ma , trêu chọc hay khẳng định bản lĩnh của mình . Vấn đề ở đây là những trò chơi ấy không còn trong sáng, ngây thơ dễ thương mà quái ăm . Sự thiếu ý thức của các em trước hết là do lỗi của cha mẹ . Họ mải mê lo làm ăn , buôn bán , không dành nhiều thời gian cho các em, không quan tâm đến việc dạy dỗ con cái, không giáo dục các em ý thức chấp hành pháp luật . Họ nghĩ chỉ cần cho các em ăn học vui chơi , không thua kém các bạn cùng lứa là đủ . Nhưng trên thực tế , đã có rất nhiều trường hợp các em học sinh vì sự qua loa của cha mẹ mà vướng vào các tệ nạn xã hội , vào những cuộc ăn chơi mà với lứa tuổi các em là không cần thiết . Các em rất cần sự quan tâm , chia sẻ của cha mẹ. Những cử chỉ ân cần của mẹ , những lời động viên của cha ... là điều mà tất cả các em mong muốn. Không chỉ như vậy, còn có nhiều phụ huynh chiều chuộng con , dung tùng con mình khi các em đòi xe môtô hoặc xe máy phân khối lớn đến trường khi chưa có bằng giấy phép lái xe. Các bậc phụ huynh nhiều lúc quá tin tưởng con mình , không chú tâm đến các hoạt động vui chơi ; khi cho con mua xe với lý do đi đến trường hay học thêm v. v. .. vậy thì có một phụ huynh nào nghĩ con mình có thể sẽ dùng xe để đua , để so tài với các bạn hay không? Những cuộc đua sinh ra rất rất nhiều các " anh hùng xa lộ " hay " công tử tốc độ " v.v.v .. vậy thì đã có bao nhiêu tình mạng tài sản con ngưòi bị chà đạp , mất đi oan uỗng vì những danh hiệu đó . Bên cạnh đó , còn có các cuộc ẩu đả xảy ra liên tiếp khi cãi vã lẫn nhau . Điều đó , ảnh hưởng đến ai ? Đến chính bản thân chúng . Vậy có đáng để những chuyện đáng tiếc như vậy xảy ra hay không? Câu hỏi này chắc chính các bạn : học sinh, sinh viên đều biết rõ nhưng vẫn làm : " Biết trước hậu quả mà vẫn đâm đầu vào đó " , là do chúng ta : những học sinh, sinh viên quá xem thường mạng sống người khác cũng như vô trách nhiệm với chính mạng sống của mình.
Một người công dân có bản lĩnh, có ý thức, có lý tưởng đẹp là một thành quả dài của quá trình dạy dỗ giáo dục tri thức từ nhà trường : môi trường giáo dục tốt nhất . Với xu thế đất nước đi lên phát triển quá nhanh , việc đào tạo một đội ngũ học sinh , sinh viên có tri thức cao là điều vô cùng cần thiết . Ngày xưa , học sinh đến trường với những lòng kính trọng, yêu mến thấy cô : " Một chữ cũng là thấy, nữa chữ cũng là thầy " , " Muốn qua thì bắc cầu Kiều, muốn con hay chữ phãi yêu lấy thầy " ... thì giờ đây không còn được như xưa nữa. Các phụ huynh quá đặt nặng vần đề : Con mình phải giỏi , phải đứng nhất .. hay là phải đậu cao v.v.v.. đòi hỏi các thầy các cô phải dốc hết sức mình để truyền đạt tri thức cho các em . Các em đến trướng học rất nhiếu môn như : Văn, Toán , Anh , ... vậy có phụ huynh nào thắc mắc con em mình phải học mấy môn không ? Tổng cộng là mười ba môn , với số lượng môn học và bài học nhiều đến như vậy thì một ngày hay một tuần đi học thầy cô có thời gian truyền đạt kịp không? Vậy thì thời gian đâu mà giáo dục ý thức công dân , giáo dục đạo đức cho các em . Không những thế , có nhiều phụ huynh vì thương con , xót con mà không chịu cho nhà trường giáo dục con mình . Họ còn lên tiếng phê phán, bình phẩm các thầy các cô ... Làm vậy có quá đáng không ? Trên đời này , không có thầy nào cô nào mà ghét học trò mình cả . Nhưng do thế hệ trẻ hiện nay quá được cưng chiều nên cái " uy "của thấy cô không còn mạnh mẽ như trước nữa . Và vì thế , một bộ phận nhỏ học sinh , sinh viên bỏ qua lời dạy thấy cô cũng là một điều dễ hiểu.

Ngoài ra , nguyên nhân tai nạn giao thông ngày một gia tăng là do các cơ quan nhà nứơc cũng không quan tâm một cách đúng mức với giao thông học đường . Các điều luật áp dụng đối với hành vi vi phạm của các em được quy định trong văn bản pháp luật chưa đủ mạnh để răn đe. Một phần thiểu số các cán bộ thi hành pháp luật không nghiêm, không công bằng khi xử lý các vi phạm pháp luật, các hình thức xử phạt, làm cho việc giáo dục giới trẻ chấp hành luật không được ráo riết và chặt chẽ. Bên cạnh , đó ta cần phải nhắc đến : Cơ Sở Hạ Tầng của nước ta . Những yếu tố thuộc cơ sở hạ tầng phục vụ hoạt động giao thông như : đường , cầu , ...đều có những ảnh hưởng nhất định tới việc có xảy ra tai nạn giao thông hay không? .Những điều kiện của đường như :lưu lượng, độ bằng phẳng và độ nhám của mặt đường, tầm nhìn và độ chiếu sáng trên đường và sự bố trí của các biển báo hiệu cũng ảnh hưởng đến việc xảy ra tai nạn giao thông . Cơ sở hạ tầng phục vụ giao thông còn nhiều yếu kém, chưa đảm bảo các tiêu chuẩn kỹ thuật, không đồng bộ chính là một trong những nguyên nhân làm xảy ra nhiều vụ tai nạn giao thông .Điều này được thể hiện rõ nét ở các quốc gia kém phát triển và đang phát triển . Xét về mặt phương tiện giao thông cũng góp phần khiến các tai nạn giao thông ngày tăng cao. Từ năm 2000 đã chứng kiến sự gia tăng nhanh chóng của các loại phương tiện giao thông. Từ những chiếc ô tô, gắn máy... đầu tiên được xuất xưởng, ngày nay có hàng tỷ phương tiện giao thông các loại, từ những chiếc xe đạp, xe gắn máy, hay ô tô cho tới những chiếc máy bay tối tân... Tăng trưởng mạnh nhất là sự xuất hiện của các phương tiện giao thông đường bộ : xe máy , ô tô, .... Trên đà phát triển của thế hệ linh kiện điện tử , máy móc tối tân , hàng loạt các hãng hiệu xe máy, ô tô đủ mọi chủng loại được xuất xưởng . Đi kèm theo những sự gia tăng quá nhanh đó là sự lỗi thời, lạc hậu , những hạn chế của các loại xe. Bên cạnh những chiếc xe hiện đại, đảm bảo được những quy định về tiêu chuẩn kỹ thuật, tiêu chuẩn an toàn được bán với giá rất cao , thì những chiếc xe không đảm bảo chất lượng lưu thông được bán với giá khá rẻ hay những chiếc xe tự tạo , xe cũ tái chế ... thì việc gây ra nguy hiểm cho người sự dụng là điều không thể không nghĩ tới.

Các nguyên nhân làm tăng các tai nạn giao thông đã quá nhiều , vậy mà các hậu quã của chúng thì nhiều vô kể . không có một từ , một ngữ , một câu nào diễn tả được sự thiệt hại khủng khiếp của tai nạn giao thông.
Từ khi Nghị quyết số 32/2007/NQ-CP ngày 29/6/2007 của Chính phủ được ban hành, nhìn chung việc chấp hành luật lệ giao thông đã có nhiều chuyển biến rõ rệt. Việc đội mũ bảo hiểm khi ngồi trên xe môtô, xe gắn máy đã dần trở thành thói quen, là nét đẹp văn hóa. Rõ ràng nhận thức của nhiều người dân đã thay đổi, tự giác đội mũ là để đảm bảo an toàn cho chính mình. Và chính thức chấp hành vào ngày 15/9/2007 : tất cả mọi công dân khi điều khiển các loại phương tiện lưu thông giao thông đều phải đội mũ bảo hiểm , ngay cả người ngồi trên xe máy đều phải đội mũ bảo hiểm . Đồng thời xử phạt nghiêm các trường hợp người điều khiển phương tiện giao thông không đội mũ bảo hiểm . Thì số vụ các tai nạn giao thông tren địa bàn TPHCM giảm đáng kể . Nhưng bên cạnh đó, vẫn còn nhiều vụ tai nạn giao thông xảy ra :Trong vòng 5 tháng đầu năm 2008 , tại TPHCM có 427 vụ tai nạn giao thông đường bộ , khiến 378 người chết và 151 người bị thương , giảm tương đối là khoảng 18% - 19% các trường hợp tai nạn giao thông .Con số có giãm đáng kể khi luật đội mũ bão hiễm ban hành nhưng vẫn còn khá cao . Nếu xét trung bình là 1 năm số lượng các vụ tai nạn giao thông giảm 6% - 7% , các trường hợp nạn nhân tử vong cũng như chấn thương sọ nảo giảm đáng kể , nhưng các vụ tai nạn nhỏ do va quẹt, lấn đường , lấn tuyến , chạy quá tốc độ ... vẫn còn nhiều . Vậy thì ý thức của công dân chưa được cao trong vấn đề đẳm bảo luật giao thông đường bộ
Đất nước ta là một nước đang phát triển , nên giới trẻ vẫn là một nguồn nhân lực dồi dào nhất . Nhưng nếu chúng ta , những thanh nhiên , không ý thức được sự quan trọng này mà cứ vô ý thức , quá vô tâm đến luật giao thông thì nguồn nhân lực tri thức cao này sẽ giảm đi rất nhanh chóng. Đối chiếu với các số liệu người chết, người bị thương nhiều như thế mà vẫn không thức tỉnh được công dân , không làm giới trẻ chú ý hơn trong việc lưu thông giao thông thì khá khó hiểu . Phải chăng , do giời trẻ bây giờ quá hờ hững , quá vô tâm hay sao? Thống kê từ các Bệnh Viện trên địa bàn TP , Bệnh Viện Chợ Rẫy , Chấn Thương Chỉnh Hình , ...hằng đêm có hàng trăm lần cấp cứu cho các trường hợp tai nạn giao thông lớn, bé . Thật lương tâm của mọi người để ở đâu ? Sao không nhận thức kỹ, suy nghĩ kỹ hơn trong khi tham gia lưu thông . Tất cả mọi người ai mà không có gia đình , bạn bè , ... vậy mà chỉ do một lúc sơ ý , một lúc nông nỗi , ... mà phải nhận lấy sự đáng tiếc từ các tai nạn thì có đáng hay không ? Biết bao nhiêu gia đình phải đau khổ , đớn đau vì mất người thân thương . Con mất cha mất mẹ , mẹ cha xa con mình , anh xa em, em xa chị .... những đau thương này , những giọt nước mắt này tại sao phải rơi chứ ? Những bệnh nhân cấp cứu nằm chực chờ cái chêt trong các bệnh viện , những nạn nhân bị tai nạn dẫn đến chấn thương nặng : liệt toàn thân , người thực vật , hay mất đi một phần cơ thể ... là không đáng xót xa hay sao? Những người cha người mẹ trên đường đi làm lại bị tai nạn , những đứa trẻ bé xíu ngây thơ phải nằm trên giường bệnh người đầy dây , ống truyền .... là không đau lòng hay sao.. ? Tất cà đều rất đau lòng nhưng làm sao mà biết trước được kia chứ . Ai mà biết được kết quả khi trên đường hàng vạn hàng ngàn người lưu thông . Tuổi trẻ chúng ta được tiếp thu nền kiến thức mới , tri thức cao mà lại là phần tử gây ra tai nạn giao thông nhiều nhất . Những trò chơi đùa cợt ranh ma : lạch lách , đánh võng , chạy một bánh .... đã khiến cho rất rất nhiều gia đình tang tóc , mà vồn dĩ các nạn nhân đó không đáng bị như thế . Chì vì một phút nông nỗi , một chút hưng phấn là tuổi trẻ tham gia ngay vào các trò chơi số mạng , xem thường mạng mình cũng như chà đạp , đánh đổ sinh mạng người khác . Vốn dĩ còn nằm trong lòng ba mẹ thì biết gì là chuyện đời chứ ? Các " cậu ầm , cô chiêu " đòi bố mẹ mua xe rồi đem xe đi làm những trò vô bổ : họ có thể thản nhiên uống rượu say trong khi lái xe , kéo băng kéo đàn mà đua tốc độ trên các tuyến đường cao tốc , họ kè nhau mà thực hiện những màn " ảo thuật " như : chạy 1 bánh , để chân lên xe , hay nằm mà điều khiển xe ...và rồi hậu quả của chúng là : bị thương , chấn thương hay nặng nhất là tử vong . Họ là những người dân sống hiền lành, lương thiện , họ yêu thương gia đình mình , con cái mình bằng cả tất cả tấm lòng ... họ tốt như thế có đáng phải chết hay không? Những cô cậu giàu sang vi phạm luật giao thông ,gây ra tai nạn ... hiển nhiên đến nỗi xem đó là " vận xui " . Trên đời này nhiều xui đến thế sao ? " Vận Xui " có thể có một nhưng không thể có hằng trăm hằng ngàn " Vận xui " như thế. Tuổi trẻ hiện nay ỷ y vào bố mẹ , xem thường pháp luật ... họ nghĩ " Có tiền mua tiên cũng được " . Khi tai nạn xảy ra , họ sẳn sàng vung tiền ra để gọi là : " Xin lỗi " . Mạng sống có thể dùng tiền bạc để mua bán , trao đổi . Nước mắt của người thân nạn nhân , nỗi đau thương của các bà mẹ , bà vợ , sự đau lòng , đau đớn của các đứa con ... của các nạn nhân có thể dùng tiền để chối bõ , xua tan ư? Tác hại của các tai nạn giao thông quá lớn , có hơn hàng tỷ đồng được sử dụng trong việc đền bù thiệt hại , sử chữa lại phương tiện hay là cơ sở hạ tầng .. Việt Nam là một nước công nghiệp , phần lờn người dân lao động là công nhân , có phải nên sử dụng tiền bạc vào xây dựng các cơ quan xí nghiệp , các trung tâm văn hóa , các nhà máy lớn ...vậy mà nhà nước ta hàng năm phải tồn quá nhiều tiền cho các tai nạn giao thông . Vậy , vô ý thức , vô kỷ luật trong việc tham gia giao thông không chỉ làm tổn hại bản thân ,tổn hại người khác , mà còn ảnh hưởng lớn tới sự phát triển của đất nước .
Trên thực tế , không phải chỉ các nạn nhân của các vụ tai nạn giao thông mới phải làm người ta đau xót . Mà ngay cả những người gây ra tai nạn cũng không ngoại lệ . Các phụ huynh yêu thương , chiều chuộng con , dung túng con làm sai làm quấy ... vậy họ cũng là người lãnh cái hậu quả họ gieo . " Nhân quả báo ứng " , " Gieo nhân nào gặt quả nấy " ... chúng ta coi thường mạng người khác thì người khác cũng xem thường mạng mình . Khi những " anh hùng " chạy với tốc độ cực cao , những " ảo thuật gia " làm trò thì " vận xui " không chỉ đến với những người khác mà chính bản thân chúng ta sẽ nhận lãnh hậu quả . Khi lưu thông như thế thì chấn thương của bản thân người vi pham luật là nặng nhất , dễ dẫn đến tử vong nhất . Là con phải trả hiếu cho ba mẹ là chuyện đương nhiên , là con được ba mẹ cưng chiều là phước, các " cô cậu " chưa trả hiếu cho bố mẹ mình thì đã bắt những người sinh thành , người thương mình nhất phải rơi những giọt nước mắt ân hận , sai lầm khi dung túng cho con . Không nỗi đau nào lớn bằng nỗi đau của ba mẹ khóc thương con , tre già phải khóc măng non cả . Nhiều gia đình , nhiều phụ huynh còn chết đứng người khi biết con mình không lành lặn như xưa hay phải sống nửa đời còn lại trên giường bệnh . Các " anh hùng " , nhà " ảo thuật " giờ đây mới thấy xót thương , mới thấy ân hận là đã quá muộn . Sống lành lặn không muốn , tổn hại thân thể người khác , để rồi giờ đây chịu cảnh đau lòng . Dư luận xót thương cho các nạn nhân chứ không xót thương cho những ai như vậy . Nhưng dư luận sẽ tội nghệp cho họ, các học sinh , sinh viên , chỉ vì bốc đồng ham chơi , đua đòi mà đánh mất tương lai . Và cũng xót xa cho những phụ huynh vì yêu con quá đáng mà hại cả cuộc đời con mình .
Bên cạnh đó , còn phải nói đến những hậu quả to lớn do các nhà thầu thi công công trình quá cẩu thả, rút ruột công trình làm cho các con đường thiếu chất lượng , không đảm bảo nhu cầu giao thông của người dân . Các nhà máy sản xuất phương tiên lưu thông không đảm bảo chất lượng thành phẩm xe như : đèn , kèn , thắng ... Chúng ra cũng cần xét đến sự lơ là của các cán bộ giao thông : không tuần tra chặt chẽ gắt gao trên các tuyến đường , xứ lý vi phạm không nghiêm , thiếu tính công bằng ... Đây cũng là tiêu cực của của các tai nạn giao thông . Chính nó làm cho người dân tái phạm liên tục sau những lần vi phạm nhất là giới trẻ . Người ta nói : " Hành động của người lớn chính là tấm gương cho giới trẻ noi theo " , nếu các công dân nói chung và các bậc phụ huynh nói riêng không chấp hành đúng luật , thường xuyên vi phạm , gây tai nạn thì sẽ làm cho con em mình noi theo , làm sai theo , ý thức sai về luật pháp ả

Tất cả những nguyên nhân gây ra tai nạn đều bắt nguồn từ ý thức của người dân. Nếu như họ biết quý bản thân mình, biết tuân thủ luật lệ giao thông thì sẽ chẳng có những điều thương tâm và đáng tiếc. Hồi chuông cảnh báo luôn rung lên, nhắc nhở mọi người hãy biết chấp hành giao thông, vì sự an toàn của bản thân và xã hội.

Nhận thấy được hậu quả và tác hại của tai nạn giao thông , nhà nước ta đã có nhiều chính sách cũng như biện pháp khống chế tình hình tai nạn giao thông ngày một tăng trên địa bàn thành phố .
Từ năm 2001 , UNICEF đã giúp đỡ chính phủ Việt Nam thực hiện nhiều biện pháp giảm thiểu số thanh thiếu niên chết do các tai nạn thương tích , đặc biệt là tai nạn giao thông . Vì đây là một trong các nguyên nhân gây tử vong khá cao.

Ở cấp quốc gia UNICEF cùng với Bộ Y tế, Uỷ ban Dân số, Gia đình và Trẻ em và Ủy ban An toàn Giao thông Quốc gia đã triển khai các hoạt động nhằm tăng nhận thức về phòng tránh tai nạn và an toàn giao thông. Áp phích, tờ rơi về an toàn giao thông và sử dụng mũ bảo hiểm đã được phân phát rộng rãi trên toàn quốc trong thời gian qua .UNICEF cũng vận động để giúp cho công chúng hiểu rõ hơn về luật giao thông và tăng cường nghiêm chỉnh chấp hành luật. UNICEF cũng thúc đẩy sử dụng mũ bảo hiểm đặc biệt mũ bảo hiểm cho trẻ, và các hành vi lái xe an toàn trong thanh niên. Những hành động nguy hiểm thường gặp của thanh niên như lạng lách, đua xe máy là nguồn gốc của nhiều tại nan giao thông
Và tại các Quận , Huyện , và các địa phương cũng có nhiều biện pháp góp phần giảm thiểu tai nạn giao thông :
Đặt biển báo giới hạn tốc độ, làm gờ giảm tốc, đèn hiệu giao thông, vạch dành cho người đi bộ ở khu vực có đông dân cư .
Thực hiện chương trình giáo dục phòng chống tai nạn giao thông trong trường học , giúp các học sinh , sinh viên có kiến thức tốt về kỹ năng lưu thông giao thông để tránh các tai nạn đáng tiếc khi đi bộ hay khi sử dụng xe đạp, xe máy.
Tổ chức các cuộc thi an toàn giao thông cho mọi người đặc biệt là đối với học sinh, sinh viên.
Hỗ trợ người dân thực hiện các hoạt động thông tin truyền thông phù hợp với điều kiện địa phương , đi sâu vào từng phường , từng tổ ân phố , từng hộ gia đình nhất là các giai đình có con em là học sinh , sinh viên .
Tại các trường học , thường xuyên tổ chức các buổi tuyên truyền hay xây dựng các buổi hoạt động vui chơi tìm hiểu về luật giao thông và phòng tránh tai nạn giao thông .
Các hộ gia đình , nhất là các phụ huynh lo lắng , quan tâm con em mình nhiều hơn . Cần chú ý đến các hoạt động vui chơi giải trí, quan hệ bạn bè của con em mình . Cần sáng suốt khi con em mình đòi hỏi những việc quá đáng : không mua xe cho con khi chưa đủ 18 tuổi và không được phép sự dụng xe 150 phân khối khi chưa có phép lái xe ...
Tổ chức các cuộc hội thảo cho các cấp lãnh đạo xã về việc thi hành pháp luật bao gồm luật an toàn giao thông.
Nhà nước cần gắt gao hơn trong việc xử lý vi phạm luật giao thông , ráo riết hơn trong việc phân bố các cốt giao thông
Nâng cao ý thức của học sinh , sinh viên trong việc quý trọng sinh mạng mình cũng như người khác . Xây dựng lòng nhân ái , yêu thương con người trong mỗi học sinh , sinh viên.

Tuổi trẻ chúng ta mầm sống của đất nước , là nguồn nhân lực dồi dào phát triển đất nước . Muốn có ý thức cao trong mọi việc đời sống xã hội nói chung và luật giao thông nói riêng điều cần thiết đầu tiên là nâng cao dân trí . VN là 1 nước đang phát triển , giới trẻ cần tiếp thu nhiều văn minh mới của thế giới . Các cách quản lý người dân , bắt người dân chấp hành luật lệ 1 cách nhanh chóng và kỷ luật , cơ sở hạ tầng ... của các nước tiên tiến trên thế giới là một bài học , một kiến thức mới giúp ích rất nhiều trong việc xây dựng 1 đất nước văn minh giàu đẹp và an toàn . Các bạn trẻ hãy ý thức rằng : " Tử thần không ở đâu xa , mà ở cạnh bên bạn trên từng cây số " Hãy quý trọng mạng sống bản thân cũng như tôn trọng sinh mạng người khác .


Bài CỦA CÁC BẠN HỌC SINH TRƯỜNG  KHÁC

Edited by {D2}Idol, 13 September 2009 - 05:48 PM.


#5 {D2}Idol

{D2}Idol

    mình là idol :">

  • Quản lý điều hành
  • PipPipPipPipPipPip
  • 1,335 posts
  • Gender:Male
  • Location:máu nóng và sương lạnh ........
  • Interests:lang thang...sách....
  • Lớp/Khóa: {D2}07-10
  • Giới tính: Nam
  • Tên thật::IDOL

Posted 26 August 2009 - 10:58 PM

Sống là cho...



Bạn nghĩ gì???...
Có ai đó nói rằng, khi quay ngược trái tim mình lên, trái tim sẽ có hình ngọn lửa. Có phải đó là ngọn lửa của tình yêu thương, của tình người ấm áp? Ngọn lửa ấm áp cho tình yêu đi đến phút sống cuối cùng.
Tôi cũng từng nghe người ta nói rằng, tuổi trẻ mang trái tim và tình yêu đầy nhiệt huyết, có thể cống hiến hết mình cho tình yêu và lý tưởng. Nhưng phải chăng chính vì trái tim nhiệt huyết ấy mải mê chạy theo những đam mê hoài bão mà quên mất ngọn lửa yêu thương?
Tôi đã từng chứng kiến cảnh một bà già mù lòa dắt theo một đứa bé nhỏ đi ăn xin trong trời mưa gió lạnh căm căm, không một manh áo ấm. Nhưng đi đến đâu người ta cũng xua đuổi.
Người bán hàng sợ “dông”, sợ hôi, sợ bẩn, sợ cả một ngày bị bà già “ám vía” mà không bán được hàng. Người qua lại thì muốn đi thật nhanh, tránh động phải bà lão kẻo bẩn những bộ cánh đắt tiền. Họ thì thầm: “Thời nay người giả ăn mày không hiếm. Thóc đâu mà đãi gà rừng”…
Một đám đông xúm lại trên đường quây quanh anh thanh niên bị ngã nằm xõng xoài trên đường, máu bê bết, ánh mắt như cầu cứu van xin. Nhưng không ai để tâm. Họ tụ tập lại đây không gì hơn ngoài sự hiếu kỳ.
Người ta không muốn dây, không muốn xắn tay vào đưa anh ta đến bệnh viện vì nghĩ sẽ gặp xui xẻo, rắc rối nếu nạn nhân chết trên đường đến bệnh viện. Có người độc miệng thì nói: “Uống rượu cho lắm vào. Tự chuốc vạ vào thân, ai thương”. Người tử tế bấm máy gọi cho xe cứu thương nhưng chờ xe cứu thương nhanh cũng 15-20 phút, còn nếu lâu và bị tắc đường cũng phải đến nửa tiếng, mà sự sống lại được tính bằng giây.
Tôi đã từng chứng kiến một em bé gái mặt nhễ nhãi mồ hôi giữa trưa nắng hè đến từng cổng trường đại học cầu xin sự ban ơn của các anh chị sinh viên để có thêm chút tiền viện phí cho bố.
Em tin rằng các anh chị sinh viên, với trái tim thanh niên đầy tình yêu và nhiệt huyết có thể phần nào giảm nỗi đau đang cào cấu người bố nằm chờ chết trong bệnh viện. Nhưng mọi người đứng đó nghe em trình bày rồi lại lắc đầu bỏ đi. “Lừa đảo bây giờ đâu có thiếu!”.
Một anh chàng sinh viên nọ gọi điện về cho mẹ nói đang bận thi khi được biết mẹ ốm. Sự thật là anh ta “bận” dự lễ sinh nhật của người yêu. Thoáng chút ăn năn nhưng lại tặc lưỡi cho qua: “Mẹ thì có thể một năm về thăm vài lần nhưng sinh nhật người yêu chỉ có một”. Chẳng mấy bạn trẻ quên sinh nhật của người yêu, nhưng ai nhớ được ngày sinh của người mang cho mình sự sống?
Có thể bạn sợ rằng tình yêu thương của mình cho đi mà không được nhận lại, hay cho nhầm chỗ. Nhưng đâu phải trên thế giới này tất cả đều là những toan tính, dối lừa.
Bà cụ dắt cháu đi ăn xin trong trời rét căm căm, cô bé con đứng cổng trường đại học cầu xin ai đó giúp bố em, để rồi chỉ nhận được những cái xua tay - dường như chính họ mới là những người đã đặt tình yêu thương và sự tin tưởng của mình vào nhầm chỗ.
Có ai đó nói gia đình là tất cả, nhưng bạn đã làm gì cho gia đình ấy? Một sự chăm sóc ân cần khi mẹ ốm, một cái nắm tay chia sẻ khi em buồn…đó là tình yêu không lời bạn dành cho họ. Giá như bạn cũng sẵn sàng chia sẻ, sẵn sàng cho đi tình thương như lúc bạn cần sự chia sẻ và tình thương ấy!
Dẫu biết rằng ngọn lửa nào rồi cũng có lúc tàn. Nhưng hãy để cho ngọn lửa trong trái tim bạn sưởi ấm đến khi còn có thể. Bởi “sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình”.

Dân trí

Edited by {D2}Idol, 13 September 2009 - 05:49 PM.


#6 {D2}Idol

{D2}Idol

    mình là idol :">

  • Quản lý điều hành
  • PipPipPipPipPipPip
  • 1,335 posts
  • Gender:Male
  • Location:máu nóng và sương lạnh ........
  • Interests:lang thang...sách....
  • Lớp/Khóa: {D2}07-10
  • Giới tính: Nam
  • Tên thật::IDOL

Posted 26 August 2009 - 11:12 PM

Đúng giờ và sự thành công



Một học giả từng nói: “Trong hoạt động sự vụ của con người hiện đại, yếu tố cấu tạo nên thành công có hai điểm: Năng lực và sự nhanh nhẹn. Yếu tố trước thường là sản phẩm tất yếu của yếu tố sau, bởi vì một người hiểu được sự đáng quý của thời gian, không chịu tùy tiện bỏ qua một phút giây, thì cuối cùng công việc của anh ta chắc chắn sẽ in dấu ấn của “năng lực”.

Có một số bạn trẻ, chỉ vì không thể nhanh nhẹn, không thể đúng giờ, nên đã để tuột mất cơ hội thăng tiến lên vị trí cao hơn. Không thể đúng giờ, theo Pandepoter là một điều không thể tha thứ. Có lần, ông hẹn một thanh niên đến phòng làm việc của ông. Trước đó, người thanh niên này có nhờ ông sắp xếp cho một công việc. Hôm ấy, ông dự định sau khi nói chuyện sẽ dẫn anh thanh niên đến gặp một người lãnh đạo Cục đường sắt, vì nơi này đang cần một nhân viên. Mười giờ hai mươi phút, anh thanh niên đến, nhưng Pandepoter không còn ở văn phòng, ông ta đã đến dự một cuộc mít tinh khác. Sau mấy ngày, anh thanh niên lại xin gặp, Pandepoter hỏi anh ta vì sao lần trước không đến đúng giờ. Anh thanh niên đáp: “Hôm ấy cháu đến lúc mười giờ hai mươi phút”. “Nhưng tôi hẹn cậu đến lúc mười giờ!”. Anh thanh niên ấp úng đáp: “Nhưng chỉ xê xích hai mươi phút thì có quan trọng gì đâu ạ!”. Pandepoter nghiêm túc nói: “Có đúng giờ hay không là điều rất quan trọng. Cậu không thể đúng giờ, cho nên cậu đã mất vị trí mà cậu muốn vì đúng hôm ấy, Cục đường sắt đã nhận một nhân viên. Hơn nữa, cho phép tôi nói với cậu, bạn trẻ ạ, cậu không có quyền coi nhẹ giá trị của hai mươi phút như vậy, và để tôi ngồi chơi chờ cậu. Trong thời gian ấy tôi đang có hai cuộc hẹn quan trọng khác!”.

Một người làm việc luôn đúng giờ thì trong sự nghiệp nhất định sẽ luôn thành công. Napoleon nói, sở dĩ ông ta có thể đánh bại quân đội nước Áo, chính là vì những người lính nước Áo không hiểu được giá trị của thời gian “năm phút”, “mỗi lần sai một phút” tức là đã để cho “bất hạnh” một kẽ hở.

Trong công việc, cái quý nhất là đúng giờ vì người đúng giờ không lãng phí thời gian của mình, cũng không lãng phí thời gian của người khác. Napoleon có lần mời tướng sĩ của ông ta ăn cơm, vì các vị tướng không đến đúng giờ nên chỉ có một mình ông ngồi ăn. Đến khi các tướng sĩ lục tục kéo đến thì Napoleon rời bàn ăn, nói: “Thưa các vị! Giờ ăn đã hết rồi, bây giờ chúng ta phải làm việc ngay tức khắc”.

Có thể bồi dưỡng thói quen nhanh nhẹn và đúng giờ được hay không, giống như những thói quen khác, đều phụ thuộc vào hoàn cảnh và sự huấn luyện thời thơ ấu của một con người. Phàm một đứa trẻ khi cha mẹ dặn dò làm việc, nó thường nói: “Chờ một tý” thầy giáo dặn làm bài tập nó thường quên mất, còn khi trò chơi của nó chưa kết thúc thì không chịu nghe theo bất kỳ sự sai khiến nào, thì lớn lên nhất định sẽ là một người không thể nhanh nhẹn, đúng giờ, nhất định sẽ là người chỉ có thể ngồi nhìn cơ hội ở trước mặt trôi qua, để người bên cạnh đạt được.

Hầu tước Nelson nói: “Sự thành công trong sự nghiệp của đời tôi chính là ở chỗ mỗi một việc tôi đều bắt đầu trước mười lăm phút”.

“Đúng giờ” ở vị tướng quân là lịch sự, ở người quân tử là một nghĩa vụ, ở người làm việc là một yêu cầu

Edited by {D2}Idol, 13 September 2009 - 05:50 PM.


#7 {D2}Idol

{D2}Idol

    mình là idol :">

  • Quản lý điều hành
  • PipPipPipPipPipPip
  • 1,335 posts
  • Gender:Male
  • Location:máu nóng và sương lạnh ........
  • Interests:lang thang...sách....
  • Lớp/Khóa: {D2}07-10
  • Giới tính: Nam
  • Tên thật::IDOL

Posted 26 August 2009 - 11:17 PM

Suy nghĩ của anh (chị) đối với vấn đề nhân sinh được đặt ra trong câu văn sau: “Sự sống nảy sinh từ trong cái chết, hạnh phúc hiện hình từ trong những hy sinh, gian khổ, ở đời này không có con đường cùng, chỉ có những ranh giới, điều cốt yếu là phải có sức mạnh để bước qua những ranh giới ấy...” (Mùa lạc - Nguyễn Khải)



Triết lý nhà phật có nhắc đến cái gọi là thuyết luân hồi: Một con người, sự vật chết đi sẽ hoá thân, chuyển kiếp sang một kiếp sống mới, dưới một hình hài mới. Bản thân tôi không hoàn toàn tin vào nó, tôi cảm nhận được nó dưới một khía cạnh khác. Đọc “Mùa lạc” của Nguyễn Khải tôi nhận ra được một điều đó: “Sự sống nảy sinh từ trong cái chết hạnh phúc hiện hình từ trong những hy sinh gian khổ, ở đời này không có con đường cùng, chỉ có những ranh giới, điều cốt yếu là phải có sức mạnh để bước qua những ranh giới ấy”
Sự sống ở đây, theo tôi là những giá trị hiện sinh, đó là sự sống của con người, cỏ cây, chim muông. Đó cũng có thể hiểu là sự sống trong tâm hồn, trong nhận thức. Sự sống và cái chết; hạnh phúc và hy sinh gian khổ là những khái niệm trái ngược nhau, thế nhưng “Sự sống nảy sinh từ trong cái chết, hạnh phúc hiện hình từ trong những hy sinh, gian khổ”.

Tại sao lại như thế? Theo tôi, trước hết là bởi không có gì trường tồn mãi với thời gian, không có cuộc sống, số phận nào là luôn luôn hạnh phúc. Cái chết phải luôn song hành cùng sự sống, có hy sinh gian khổ mới có hạnh phúc. Cuộc sống vốn rất phức điệu và đa chiều. Nó có muôn màu, muôn vẻ thiên hình và vạn trạng.Ông cha ta đã từng khẳng định: “Qua cơn bĩ cực đến hồi thái lai”. Đó chính là một dẫn chứng cho ý kiến trên.Không ai cấm, trên xác cây khô kia nảy sinh những mầm xanh, qua mùa đông tàn tạ úa vàng mới đến ngày xuân trăm hoa đua nở. Đó chính là vì “sự sống nảy sinh từ trong cái chết”.
Ở đây là một câu nói có tính chất khẳng định. Từ trong cái chết – cái tàn tạ, úa vàng sẽ nảy sinh ra sự sống – giá trị hiện sinh. Sự sống ấy dĩ nhiên không thể chung sống, phát triển trong môi trường ấy nhưng đó là nơi nó “nảy sinh”. Bản thân sự vật luôn biến đổi không ngừng nghỉ, ẩn đằng sau - tận bên trong cái khô héo không ai ngăn trở được những biến đổi vận động không ngừng để nảy sinh ra sự sống. Ai biết được, những hạt lúa đã được phơi khô kia cấy xuống nước lại có thể mọc ra cây lúa xanh tươi. Tôi lại chợt nhớ đến bài kệ của một bậc thiền sư thời Lý căn dặn học trò trước lúc ra đi.
Xuân khứ bách hoa lạc
Xuân đáo bách hoa khai
Sự trục nhãn tiền quá
Lão tòng đầu thượng lai
Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận
Đình tiền tạc dạ nhất chi mai
Dịch thơ
Xuân đi trăm hoa rụng
Xuân đến trăm hoa cười
Trước mắt việc đi mãi
Sau lưng già đến rồi
Ai bảo xuân tàn hoa rụng hết
Đêm qua sân trước một cành mai
(Mãn giác thiền sư)
Vâng, xuân đến và đi là quy luật của tạo hoá. Đó là vòng quay của thời gian. Thế nhưng, trong cái giá rét của đêm đông ấy, trên cái cành khô mà tưởng như hoa đã “lạc tận” – rụng hết ấy vẫn bừng lên vẻ đẹp của “nhất chi mai”. Cái hình ảnh cành mai dẫu đơn độc nhưng thật cứng cỏi ấy như tạc vào đêm tối chính là minh chứng rõ ràng nhất cho sự sống ở giữa cái nơi mà vạn vật tưởng đã úa tàn. Sự sống và cái chết, đau khổ và hạnh phúc, đó chính là một vòng tròn của số phận, của tạo hoá; đó chính là nguyên cớ cho sự nảy sinh – hiện hình.
Với “Mùa lạc”, Nguyễn Khải cũng đã chứng minh được điều đó. Có ai ngờ đâu trên mảnh đất đầy bom đạn của Điện Biên, nơi từng bị bom thù giày xéo từng tấc đất, tưởng như không một sư sống lại mọc lên một nông trường Điện Biên cây cối tốt tươi, có cả cuộc sống con người với đủ mọi cung bậc cảm xúc.Đối với con người cũng vậy, hạnh phúc hiện hình từ trong hy sinh, gian khổ. Bác Hồ cũng đã từng nói:“Nếu không có cảnh đông tànThì sao có cảnh huy hoàng ngày xuân”Con người từ khi sinh ra, không ai có được quyền hưởng hạnh phúc suốt đời mà không phải chịu sự khổ đau, hi sinh nào. Cũng như, không có ai là suốt đời đau khổ mà không tìm được hạnh phúc. Trong vất vả, đớn đau, hạnh phúc vẫn có thể hiện hình. Một người đã “quá lứa lỡ thì” như Đào, đã từng mất chồng mất con, từng lang bạt tứ xứ tối đến đặt lưng ở đâu là nhà – một con người từng chịu bao nhiêu đau khổ, mặc cảm – cuối cùng cũng tìm được một bến đỗ bình yên nơi nông trường, tìm được một hạnh phúc dẫu muộn màng bên người đội trưởng.
Vâng, phải chăng đó chính là sự hiện hình của hạnh phúc. Hay với “Vợ nhặt” của Kim Lân chẳng hạn. Trong cái nạn đói khủng khiếp từng giết chết hai triệu đồng bào ta, giữa cái không khí dày đặc nỗi ám ảnh về cái chết mà Kim Lân đã dựng rất thành công, người đọc vẫn cảm động biết bao khi bắt gặp hạnh phúc – dẫu mới chớm nở và đang ngập chìm trong nỗi lo toan của Tràng của “Thị” và của bà cụ Tứ. Vâng, trong đau khổ, đói nghèo, kề cận với cái chết hạnh phúc vẫn hiện hình và trở thành nguồn động viên với họ. Không trải qua hy sinh, gian khổ làm sao đòi hỏi được có hạnh phúc. Hạnh phúc – sự sống cứ như được gieo mầm từ trong cái chết – trong gian khổ hy sinh. Đó chính là lí do để thôi thúc tôi không nguôi hy vọng, không thôi chiến đấu vì niềm tin đó.Đó là bởi “ở đời này không có con đường cùng chỉ có những ranh giới, điều cốt yếu là phải có sức mạnh để bước qua những ranh giới ấy”…
Vai trò của con người đã được khẳng định: con người phải chiến đấu, luôn luôn chiến đấu để vượt qua ranh giới – ranh giới của sự sống và cái chết, giữa hạnh phúc và hy sinh, đau khổ. Vâng, ở đời này không có con đường cùng mà chỉ có những ranh giới. Sự sống, hạnh phúc chưa và sẽ không bao giờ đi đến chỗ tận diệt cả, có chăng đó chỉ là những thử thách, ranh giới đòi hỏi con người phải vượt qua, phải chiến thắng nó. Đó mới là vai trò, sứ mệnh của con người.Vậy, “điều cốt yếu” là phải có sức mạnh để bước qua những ranh giới ấy.
Giữa sự sống – cái chết, hạnh phúc – khổ đau luôn có những ranh giới. Và chỉ có chúng ta, những con người mới có đủ khả năng vượt qua nó. Mị trong “vợ chồng A Phủ” là một minh chứng về sức mạnh vượt qua những ranh giới của con người.Từ một cô gái xinh đẹp, thổi sáo hay nức tiếng khắp nơi, bị bắt về “cúng trình ma” nhà A Sử, sau khi muốn tự tử mà không được vì thương bố, Mị phải chấp nhận làm dâu - làm con trâu, con ngựa cho nhà thống lý Pá Tra. Bị hành hạ, đối xử tàn tệ, tưởng như Mị đã mất hết sức sống, mất hết ý chí mà trở thành cái xác vô hồn. Nhưng không, trong con người Mị vẫn tiềm tàng một sức sống mãnh liệt không gì dập tắt nổi. Đó là ngày xuân muộn ở Hồng Ngài, Mị đòi đi chơi xuân (dù sau đó bị A Sử bắt trói vào cột nhà) Đó là ngày tết Mị lén lấy rượu uống từng ngụm lớn. Và tiêu biểu nhất, đỉnh cao của tác phẩm là khi cô cắt dây trói cho A Phủ và xin đi theo. Đó chính là hành động giải thoát cho người khác và cho chính bản thân mình. Tưởng chừng như, sau biết bao hy sinh đau khổ, sư sống, khát khao hạnh phúc trong cô đã bị dập tắt. Nhưng không, nó vẫn cháy âm ỉ thành một sức mạnh giúp cô vượt qua cái ranh giới ấy mà tìm tới hạnh phúc, tìm lại sự sống (và quả thật, tới Phiềng Sa, tìm được ánh sáng của cách mạng Mị và A Phủ đã có cuộc sống đúng nghĩa). Một con người như Mị, tưởng như bị đẩy tới “bước đường cùng” nhưng vẫn đủ sức mạnh để vượt qua. Đó chính là minh chứng: trên đời này không có bước đường cùng mà đó chỉ là ranh giới mà chúng ta phải vượt qua mà thôi. Vậy tại sao, con người lại không đủ dũng khí để tiến bước !Hay như nhân vật Đào của “Mùa lạc”, cảnh ngộ ấy, cuộc đời ấy như bị đẩy tới tột cùng của đau khổ. Có lúc, Đào mặc cảm không dám đón nhận và chiến đấu vì hạnh phúc. Vậy mà sau đó cô cũng nhận thức được, cũng khao khát được hạnh phúc, đón nhận nó. Và cuối cùng, hạnh phúc đã đến với cô, một gia đình hạnh phúc với người yêu cô trên cái nông trường Điện Biên thân yêu. Đó chính là ranh giới và sự vượt qua ranh giới.Trên đời này không có con đường cùng mà chỉ có những ranh giới. Vâng, và vì thế, đứng trước những ranh giới đó con người phải biết chiến đấu, phải có sức mạnh để vượt qua. Đó chính là điều cốt yếu ! Là con người, hạnh phúc và sự sống không thể chờ đợi ai mang đến cho mình mà phải chiến đấu mà giành lấy và gìn giữ nó. Đứng trước những ranh giới ấy, bản lĩnh con người mới được bộc lộ và phát huy. Không bao giờ được nguôi tắt hi vọng – phải chăng phần nào Nguyễn Khải muốn nhắn gửi với chúng ta điều đó.
Trong cái chết, trong gian khổ hy sinh vẫn có thể nảy sinh, hiện hình hạnh phúc và sự sống. Xung quanh chúng ta cũng có biết bao tấm gương như vậy. Những học sinh hoàn cảnh khó khăn, mất bố mẹ, gia đình nghèo khó mà vẫn vươn lên học tốt không phải là những tấm gương cho ta học tập sao? Những người thương binh, hy sinh một phần máu thịt cho Tổ quốc, những người không còn sức khoẻ mà vẫn vươn lên làm kinh tế giỏi, những người đó có làm ta khơi lại suy nghĩ? Cuộc sống dường như đã đẩy họ đến bước đường cùng, nhưng họ đã chứng minh cho ta thấy, đó chỉ là những ranh giới và thực tế bằng ý chí, quyết tâm, sức mạnh họ đã vượt qua cái ranh giới khó khăn ấy!.
Vâng, từ trong cái chết sự sống vẫn hiện hình. Nó thôi thúc ta hy vọng, chiến đấu để vượt qua tất cả. Hạnh phúc, sự sống nảy sinh hiện hình từ trong gian khổ và cái chết mới khiến ta trân trọng biết bao!Vấn đề nhân sinh mà Nguyễn Khải đặt ra trong “Mùa lạc” là rất đáng để suy ngẫm chiêm nghiệm. Kết thúc bài viết, tôi lại nhớ đến một bài thơ (cũng của một nhà sư) mà tất cả mọi người trong lớp tôi đều yêu mến. Dường như giữa Nguyễn Khải và Khuông Việt có gì gặp nhau chăng ?
Mộc trung nguyên hữu hoả
Nguyên hoả phục hoàn sinh
Nhược vị mộc vô hoả
Toàn toại hà do minh
Tạm dịch:
Lửa sẵn có trong cây
Vơi đi chốc lại đầy
Ví cây không có lửa
Xát lửa sao bùng ngay.
Cái “ngọn lửa đầu tiên” thắp sáng nên hi vọng ấy phải chăng đã được Nguyễn Khải đưa vào “Mùa lạc” mà phát triển, bổ sung thành một triết lý mới.


Lê Thị Diệp Hương – học sinh lớp 12 chuyên Văn, Trường Quốc Học đã có bài làm đạt điểm 9.75/10 điểm

Edited by {D2}Idol, 13 September 2009 - 05:51 PM.


#8 {D2}Idol

{D2}Idol

    mình là idol :">

  • Quản lý điều hành
  • PipPipPipPipPipPip
  • 1,335 posts
  • Gender:Male
  • Location:máu nóng và sương lạnh ........
  • Interests:lang thang...sách....
  • Lớp/Khóa: {D2}07-10
  • Giới tính: Nam
  • Tên thật::IDOL

Posted 26 August 2009 - 11:18 PM

Thất bại là mẹ thành công
Trước hết chúng ta cần hiểu rõ ý nghĩa câu tục ngữ.Thất bại là không đạt được kết quả, mục đích như dự định, trái với thành công. Vậy mà câu tục ngữ lại khẳng định thất bại là mẹ thành công-một điều hết sức mâu thuẫn.Hẳn ai cũng biết mẹ là người sinh ra, tạo ra.Tổng kết lại, ta hiểu rằng có thất bại thì ta mới có kinh nghiệm, từ đó dẫn tới thành công. Vậy đúng là thất bại đã sinh ra thành công, có bại mới có thắng. Câu tục ngữ tưởng chừng như mâu thuẫn nhưng thật ranó lại là 1 kinh nghiệm sống mang ý nghĩa thực tế: Thất bại dạy cho ta những bài học để ta vượt lên và tiến tới thành công.

Tại sao vậy? Ta nên đi từ nguyên nhân của thành công. Nguyên nhân của thành công có nhiều yếu tố nhưng chủ yếu nó bao gồm:- Có năng lực- Chớp được thời cơ.

Vậy thử xem Thất bại có sinh ra việc có năng lực và chớp thời cơ hay không? Khi người ta thất bại người ta thường ngồi suy ngẫm vì sao người ta thất bại hơn là khi người ta thành công thì người ta thường nghĩ vì sao người ta thành công. Thay vào đó, người ta ăn mừng và tự mãn, điều này giết chết thành công.
- Khi người ta nghĩ vì sao người ta thất bại thì điều đầu tiên nghĩ tới là năng lực của mình đã đủ chưa (khả năng chuyên môn của bản thân, khả năng liên kết và dùng người, nhân lực, vật lực và thời gian). Sau đó người ta nghĩ tới liệu mình thực hiện như vậy đã đúng thời điểm chưa, đã đủ chín để thực hiện chưa (chớp thời cơ). Khi người ta tìm được ra nguyên nhân như vậy, đa phần họ sẽ chuẩn bị tốt hơn cho những lần sau để không bị thất bại. Do đó thất bại sinh ra thành công là vậy.
- Con người thường có tính kiêu hãnh, họ thường không chịu thất bại, họ luôn muốn chinh phục và luôn muốn thành công. Trong khi đó thất bại làm có tính kiêu hãnh của họ nổi dậy và mạnh lên, đó là vì sao mà thất bại sinh ra thành công vậy.Ý NGHĨA của nó như thế nào?
- Nó khuyên người ta khi thất bại thì đừng nản, phải biết nhìn lại để nhận ra vì sao lại như vậy và điều quan trọng hơn cả là làm sao để lần sau không bị như vậy nữa và lần sau làm như thế nào để đạt được.- Nó còn một ý nghĩa nữa, một ý nghĩa hết sức con người, đó là an ủi người ta, đa phần sự an ủi đều tốt, nó làm cho người ta lấy lại được tự tin. Nhưng đôi khi nó làm nhụt chí người ta vì sự bằng lòng của họ lớn hơn ý chí của họ.Câu nói trên chỉ có tác dụng đối với người có ý chí và lòng đam mê mà thôi.



^
bài này vẫn chỉ mang tính dàn ý thôi

Edited by {D2}Idol, 26 August 2009 - 11:19 PM.


#9 {D2} Ke

{D2} Ke

    Indifferent

  • Quản lý điều hành
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 3,422 posts
  • Gender:Not Telling
  • Location:D2 Huyền Thoại
  • Interests:Kinh Tế Chính Trị Văn Hoá Xã Hội Shopping :))
  • Lớp/Khóa: D2/07-10 (năm cuối r` :-<)
  • Giới tính: Hỏi chấm
  • Tên thật::Ke

Posted 26 August 2009 - 11:22 PM

Đề nghị nếu bạn copy paste từ đâu đó về thì nhớ ghi nguồn nhé

#10 {D2}Idol

{D2}Idol

    mình là idol :">

  • Quản lý điều hành
  • PipPipPipPipPipPip
  • 1,335 posts
  • Gender:Male
  • Location:máu nóng và sương lạnh ........
  • Interests:lang thang...sách....
  • Lớp/Khóa: {D2}07-10
  • Giới tính: Nam
  • Tên thật::IDOL

Posted 27 August 2009 - 11:48 PM

Thành công chỉ đến khi chúng ta cố gắng hết sức và không ngừng hoàn thiện bản thân mình.



Khi sinh ra , bản năng sinh tồn là cái mà mỗi con vật có được.Chúng có thể đứng lên bằng chính đôi chân mình có thể chạy nhảy . Tạo hoá đã ưu ái ban cho chúng những khả năng kì diệu đó. Nhưng con người thì khác khisinh ra tiếng khóc chào đời là tất cả những gì họ có được. Tiếng oa oacất lên chỉ đơn giản cho mọi người biết một mầm sống mới đã ra đời. Nhưng mầm sống đó sẽ ra sao ? và tương lai của nó sẽ như thế nào . Cuộc sống phía trước là của chính nó và do nó quyết định.Giống như một nhà triết học đã nói :” mỗi con vật khi sinh ra đều là tất cả những gì nó có .Chỉ có con người là ngay từ thuở lọt lòng thì chẳng là gì cả .Nó làm thế nào thì nó sẽ trở thành như thế ấy ,và nó phải làm bằng tự do của chình nó Tôi chỉ có thể trở thành kẻ do chính tôi làm ra”.

“Mỗi con vật khi sinh ra đều là tất cả những gì nó có .Chỉ có con người là ngay từ thuở lọt lòng thì chẳng là gì cả”Thoạt đầu câu nói này có vẻ vô lý nhưng khi để ý từng câu từng chữ thì đây đúng là một quy luật của tự nhiên.Điều rõ ràng nhất ta có thể thấy được chính là thú non của một giống loài nào đó khi sinh ra đều mang tất cả những đặc điểm hình thái và cả tính chất của bố mẹ.Mèo con vừa mới sinh ra đã được thừa hưởng tất cả những đặc điểm của mèo bố mẹ .Màu lông bao phủ cơ thể giống với bố hoặc mẹ móng vuốt sắc nhọn phục vụ cho thói quen bắt chuột sau này. Hay một đàn rùa con vừa cắn đứt vỏ trứng chui ra ngoài về với biển khơi nhưng tại sao thú non yếu ớt như vậy làm sao bơi được trong dòng nước lạnh lẽo kia nhưng mẹ tạo hoá đã ban cho chúng khả năng đó hai chân như hai mái chèo có thể di chuyển dễ dàng trong làn nước . Những khả năngđặc biệt đó chỉ có thể thấy ở loài vật sống trên Trái đất .

. Nhưng còn con người thì sao? Một cô bé hay cậu bé vừa chào đời trông bụ bẫm kháu khỉnh nhưng không ai có thể nhìn nó mà đoán biết được bố mẹ nó là ai.Cơ thể yếu ớt kia không thể nào tự chống chọi với những khắc nghiệt của cuộc sống bên ngoài .Không như những con vật khi mở mắt thấy ánh sáng mặt trời cũng là lúc chúng phãi bươn chải lo cho cuộc sống cùa mình. Cũng có những giống loài được sự chăm sóc của bố mẹ nhưng theo nặm tháng chúng sẽ tự lập và có thể không bao giò được gặp lại bố mẹ nữa. khác rất nhiều so với con người .Con người chúng ta ngay từ khi sinh ra tuy không sở hữu bất cứ thứ gì nhưng đã được đón nhận bao nhiêu tình thương yêu dịu dàng của mẹ và sự chăm sóc chu đáo của cha…. Theo thời gian chúng ta lớn lên từng ngày trong vòng tay ấm áp đó.

Cuộc sống thì không bao giờ êm dịu như vậy và luôn trớ trêu với nhiều người.Nhiều đứa bé sinh ra không biết mặt cha và cũng không biết thế nào là ngọt nào của sữa mẹ.. Nhưng chúng cũng lớn lên theo năm tháng và trở thành một công dân của một đất nước nhưng tương lai và cuộc sống thì bị chôn sâu trong bốn bức tường của sự bất hạnh và cô đơn.
Vừa lọt lòng mỗi người không là gì cả và củng có những số phận bất hạnh không có quyền được biết đấng sinh thành ra mình. Nhưng không vì thề mà tương lai và cuộc sống kia trở nên mù mịt và tối tăm.và họ không có cái quyền được mơ ước hay hi vọng.và tương lai tươi sáng , thành công và vinh quang se không bao giờ thuộc về họ.vì tất cả những mơ ước cao đẹp ấy không phãi được quyết định bởi hoàn cảnh sinh ra mà chính là do ý chí quyết tâm của mỗi người.

“Nó làm thế nào thì nó sẽ trở thành như thế ấy ,và nó phải làm bằng tự do của chình nó Tôi chỉ có thể trở thành kẻ do chính tôi làm ra”. Vế sau câu nói của nhà triết hoc như một lời khuyên cho chúng ta.phải luôn biết vươn lên trong cuộc sống , phải có hoài bảo và lý tưởng và vạch ra một mục đích rõ ràng cho cuộc sống bản thân. Không bao giờ biết chùn bước trước bất cứ khó khăn nào.

Thanh niên ngày nay không chỉ vùi đầu vào sách vở như đàn anh lớp trước. Cuộc sống hiện đại khoa học kĩ thuật tiến bộ thói quen hằng ngày không gói gọn trong bốn bức tường chỉ có học học và học. Thời gian hằng ngày dường như được mở rộng hơn với rất nhiều những hoạt động thú vị. như chiến dịch mùa hè xanh. Thanh niên được tự do vô tư đến những vùng khó khăn giúp đỡ nhân dân nghèo vùng sâu vùng xa hay những chuyến đi ngắn ngày chỉ đơn giản là chia sẻ quà bánh cho những trẻ em ở những làng trẻ mồ côi , tất cả đều xuất phát từ lòng tình nguyện và sự yêu thương giống nòi.Thanh niên ngày nay không chỉ học tập tốt lao động tốt mà còn có cả lòng nhân ái khoan dung. Những điều kiện đó chính là nền tảng cho sự thành công sau này. Sự thành công đó họ đạt được là do chính đôi tay và khối óc của họ không dựa dẫm vào bất cứ ai……”Khát vọng chính là nguồn động lực có sức mạnh vô biên, tiềm tàng bên trong mỗi con người. Động lực này được thể hiện qua những hành động liên tục và bền bỉ, để con người không bao giờ từ bỏ ước mơ, không bao giờ khuất phục hoàn cảnh.” Quả thật như cau danh ngôn con người có thề đạt được tât cả khi có khát vọng bạn chi thật sự thất bại khi ban từ bỏ khi ước mơ và cố gắng.

Nhưng những ý chí quyết tâm kia không phải lúc nào cũng mỉm cười với mọi người và sẽ không tìm đến bất cứ ai ,chỉ có những người luôn có gắng vươn lên trong cuộc sống vượt qua mọi khó khăn và đến lúc những khó khặn kia không làm chùng bước họ thì chính là lúc họ tím được những hạnh phúc và những khám phà bổ ích cho bản thân. Và có một số đông sẽ không bao giờ khám phá ra những chân lý đó vì sự bi quan luôn yếu lòng trước những khó khăn vấp phải. Thất bại là khởi đầu của sự thành công và thất bại chỉ là thành công khi chúng ta cố gắng hết sức và không ngừng hoàn thiên mình.

Con người khi sinh ra không là gì cả chỉ là mầm sống mới được sinh ra chỉ là một đúa trẻ sơ sinh không tên tuổi, Nhưng bằng tất cả sự nổ lực không ngừng lòng quyết tâm bền bỉ và ý chí vươn lên thì mầm sống ấy sẽ lớn lên và sinh hoa kết trai góp cho đời những hương sắc.Và khi chết đi họ đã có được tất cả mặc dù không còn trên cỏi đời này nữa .

“Tạo lập! Xây dựng! Phục vụ!Đó là những mệnh lệnh của thiên nhiên.Hãy làm theo những mệnh lệnh đó, và bạn sẽ thấy sự giàu sang và phong phú của vũ trụ là vô tận.” hãy sống hết mình và khong ngừng phấn đấu ban sẽ tìm thấy được tất cả và làm chủ mọi thứ vì “Tôi chỉ có thể trở thành kẻ do chính tôi làm ra”.mà.không phảido ai khác sắp đặt hay ép buộc và tư do chính là trang mà chúng ta có được.

TRẦN THỊ THANH TÂM

Edited by {D2}Idol, 13 September 2009 - 05:53 PM.


#11 {D2}Idol

{D2}Idol

    mình là idol :">

  • Quản lý điều hành
  • PipPipPipPipPipPip
  • 1,335 posts
  • Gender:Male
  • Location:máu nóng và sương lạnh ........
  • Interests:lang thang...sách....
  • Lớp/Khóa: {D2}07-10
  • Giới tính: Nam
  • Tên thật::IDOL

Posted 27 August 2009 - 11:51 PM

Hạnh phúc đời tôi ở trong bản lĩnh của "Tôi"

Con người khác con vật ở chỗ nó dự phần quyết định vào việc tạo dựng nên nhân cách của nó.Chính vì vậy ,một nhà triết học có nói:"Mỗi con vật khi sinh ra đều là tất cả những gì mà nó có.Chỉ có con người là ngay từ thuở lọt lòng thì chẳng là gì cả.Nó phải làm như thế nào thì nó sẽ được trở thành như thế ấy và nó phải tự làm bằng chính tự do của nó.Tôi chỉ có thể trở thành kẻ do chính tôi làm ra".Câu nói đó chẳng những nêu bật sự khác nhau giữa con người à con vật mà còn nhấn mạnh tới vai trò con người trong việc hình thành nhân cách của mình.

Thật vậy, mỗi con vật khi sinh ra đều đã là tất cả nhửng gì mà nó có.Điều đó có nghĩa lâ con vật được sinh ra như thế nào thì nó sẽ lớn lên như thế ấy.Một con chó sói được sinh ra thì sẽ trở thành con chó sói, một con chim sẽ thành chim. Dĩ nhiên phải có thời gian để con chó sói trưởng thành, tự kiếm ăn và tự vệ,để con chim được lớn,mở mắt biết bay đi kiếm mồi.Nhưng qua thời gian đó,con sói và con chim trưởng thành vẫn chỉ là con vật được quy định trong bộ gen của no.Con vật được sinh ra trong trạng thái đã tự đấy đủ. Con người thì khác hẳn, khi sinh ra tự nó không đầy đủ, không là gì cả. Một em bé sơ sinh đang oa oa chào đời,tự em không thể sống được nếu thiếu sự chăm sóc,bú mớm đùm bọc cùa người mẹ.Em sẽ không trở thành người được nếu không biết nói,biết đọc,biết viết,biết giao tiếp với cộng đồng . Em sẽ không có chỗ đứng trong xã hội nếu em không có một nghề nghiệp nào đó.Rồi em có thể có được mộ nghề nào không,em trở thanh người tốt hay xấu ,chưa ai có thể quả quyết được.vậy là con người,do khi lọt lòng tự nó không đầy đủ,cho nên mỗi người sinh ra đều mang theo một nhiệm vụ, hãy trỡ thành một con người !

Ai chịu trách nhiệm làm cho một con người trở thành CON NGƯƠÌ?Xã hội hay cá nhân?tại sao nhà triết học nói con người làm như thế nào thì nó sẽ trở thành như thế ấy, như vậy có coi nhẹ điều kiện xã hội hay không? Có quá coi trọng vai trò chủ thể cá nhân hay không?Xét về điều kiện, thì gia đình và xã hội là điều kiện để con người trở thành con người.Cha mẹ cho bú mớm, nuôi nấng ,dạy dỗ . Xã hội cung cấp trường học.sách vở,kiến thức,ngành nhề.các điều kiện này có ý nghĩa hết sức quan trọng. thử tưởng tượng một con người sinh ra trong một gia đình nghèo túng, ăn không đủ no lại phải làm việc để sống thì sẽ như thế nào? Lại tưởng tượng một người sinh ra trong một gia đình giàu có, đầy đủ tiện nghi sinh hoạt và học tập thì thế nào?nếu một con người ở nơi hẻo lánh ,xa trung tâm văn hoá ,thiếu trường sở ,ít giao lưu thì thế nào?một người khác ở thàh phố lớn ,nhiều trường tốt,có nhiều thầy giỏi thì sẽ ra sao

Rõ ràng điều kiện tốt là rất thuận lợi và điều kiện xấu là hết sức khó khăn.nhưng điều kiện không thể quyết định tât cả.nhiều người xuất thân gnehò hèn lại có ý chí vươn lên.Ở đây ,hoạt động tích cực,chủ động sáng tạo của môi người vẫn là yếu tố quyết định sử dụng điều kiện như thế nào.khi nói tôi sáng tạo ra tối, tôi tự làm ra chính tôi . không có nghĩa là tôi muốn trở thành cái gì cũng được .Một người mà không có giọng hát trời phú thì không thể trở thành danh ca; một người không có thể chất tốt không thể trở thành vận động viên triển vọng…Nhưng khi đã có một số đã có một số điều kiện nào đó thì việc phát huy điều kiện tốt, khắc phục điều kiện xấu phụ thuộc chủ yếu vào vai trò của cá nhân có điều kiện ấy.
Con người làm như thế nào thì nó sẽ được trở thành như thế ấy. Đúng như vậy ,con người được tự do lựa chọn để tự thực hiện mình theo một lý tưởng nhất định. Nhà sư Tuệ Tĩnh đi tu, nhưng ông tự học để trở thành một nhà thuốc vĩ đại của dân tộc. Ông Tư Mã Thiên đời Hán bị nhục hình , nhưng ông chu du khắp nước ,thu thập tài liệu để hoàn thành bộ Sử kí nổi tiếng…Lỗ Tấn đã tốt nghiệp trường khai mỏ, nhưng niềm băn khoăn cho số phận dân tộc dẫn ông đến nghề văn. Pastuer thi đỗ trường sư phạm, nhưng niềm say mê hoá học làm ông dồ sức vào môn khoa học này và cuối cùng và cuối cùng trở thành nhà bác học về vi trùng và phòng dịch vĩ đại . Ngay trước cái chết , con người vẫn có cơ hội để khẳng định mình. Câu nói của Trần Bình Trọng “ Ta thà làm quỷ nước Nam còn hơn Vương đất Bắc” đã khích lệ bao nhiêu thế hệ người Việt Nam yêu nước. Anh Nguyễn Ngọc Kí liệt cả hai tay vẫn học viết bằng chân… Lịch sử cũng cho thấy có nhiều gương lầm lạc, tuy có những điều kiện tốt đẹp nhưng con người đã tự làm hỏng đời mình.

Rõ rang dù điều kiện hoàn cảnh có vai trò quyết định như thế nào con người vẫn chịu trách nhiệm trước nhân cách của mình. Hiểu được điều này mỗi người cần thấy hết trách nhiệm của mình trước cuộc đời mình trong từng hành động lớn nhỏ.

Trước mỗi con người, con người mở ra muôn ngã, con người có thể chọn một nghề phù hợp với khả năng sở trường của mình. Nhưng khà năng sở trường của con người chỉ có thể thực sự phát huy khi nó gắn liền với mục đích cao đẹp; phục vụ con người,phục vụ xã hội và nhân loại .

Không phải ai cũng hiểu được trách nhiệm của mình đối với cuộc đời cùa mình. Gặp khó khăn trắc trở người ta thường than thở, viện ra nào hoàn cảnh nào số phận rồi buông xuôi gặp sao hay vậy. Nhưng tư tưởng đúng đắn thì cho thấy ngoài hoàn cảnh, yếu tố quyết định số phận mỗi người là chính người đó.


Minh Hiếu

Edited by {D2}Idol, 13 September 2009 - 05:53 PM.


#12 {D2}Idol

{D2}Idol

    mình là idol :">

  • Quản lý điều hành
  • PipPipPipPipPipPip
  • 1,335 posts
  • Gender:Male
  • Location:máu nóng và sương lạnh ........
  • Interests:lang thang...sách....
  • Lớp/Khóa: {D2}07-10
  • Giới tính: Nam
  • Tên thật::IDOL

Posted 27 August 2009 - 11:53 PM

Đào Thị Hồng Dung

Trong cuộc sống có rất nhiều những triết lý,những câu nói mang những ý nghĩa vô cùng sâu sắc.Trích dẫn từ câu nói của một Nhà triết học:”Mỗi con vật khi sinh ra đều là tất cả những gì nó có,Tôi chỉ có thể trở thành kẻ do chính tôi làm ra” cũng là một câu nói mang ý nghĩa sâu sắc về hiện thực về con người và cuộc sống.


Ở vế đầu của câu nói “Mỗi con vật khi sinh ra đều là tất cả những gì nó có” ta thấy một khuôn khổ nhất định của bất cứ con vật nào.Khi được sinh ra,mỗi con vật của mỗi loại đều có những đặc điểm khác nhau,về hình dáng về màu lông,về kích thước….về phương diện bề ngoài,chúng khác nhau.Nhưng nếu ta xét về khuôn khổ sống,chúng giống nhau.Như vế trên thì chúng sinh ra có những gì thì đó là tất cả những gì chúng có.Tất cả những gì con vật khi sinh ra có được chính là nhân tố quyết định nó là gì.Vế này cho ta hiểu rằng Con vật không có quyền tự quyết định được rằng nó sẽ có gì,sẽ là gì và sẽ trở thành gì hay nói một cách khác nó không thể chủ động,nó chỉ có thể bị động.Cụ thể hơn trong thực tế,một con sư tử sẽ ăn thịt ta nếu ta lại gần nó và điều đó là chắc chắn không thay đổi,ta đem nó về và huấn luyện nó thì nó sẽ không ăn thịt ta nhưng một lúc nào đó nó vẫn ăn thịt ta vì bản chất nó vẫn là một con sư tử,ta không thể huấn luyện nó trở thành một con gà,vì khi sinh ra nó đã là sư tử chứ không phải gà.Và nếu con vật là như vậy thì ở vế thứ hai của câu nói “Tôi chỉ có thể trở thành kẻ do chính tôi làm ra” .Trong vế này quyền hạn con người ta được nêu ra.Xét riêng ở vế này ta thấy được rằng con người sẽ trở thành chính cái mà ta làm ra,nếu làm điều xấu ta trở thành người xấu,làm điều tốt ta trở thành người tốt hay nếu không làm gì thì ta sẽ không có gì cả…nếu hiểu theo nghĩa đơn thuần của câu nói thì nó sẽ là như thế,nhưng khi ta xét về cái ý nghĩa của câu nói thì nó cho ta một ý nghĩa rất đúng.Từ “Chỉ” trong vế này đã cho ta thấy rõ ý nghĩa đúng của câu nói.Thông thường từ “Chỉ” là một khái niệm chỉ sự duy nhất,sự độc nhất và không có trường hợp thứ hai.Ở đây từ “Chỉ” mang một ý nghĩa nhấn mạnh về cái cách mà con người ta sẽ trở thành.Nếu đối chiếu với cuộc sống hiện thực ta sẽ thấy rõ được :Trong học tập,nếu ta chăm chỉ học bài,chăm chỉ làm bài tập thì chắc rằng ta sẽ trở thành một học sinh giỏi,không có bất cứ 1 lí do nào mà ta có thể trở thành một học sinh yếu kém hay nói một cách khác “Ta chỉ có thể trở thành học sinh giỏi”,một ví dụ khác như Khi ta nói dối ai đó thì không có lí do gì mà ta không trở thành kẻ nói dối,vì đó là những việc ta làm và no tạo nên con người ta,nếu ta không nói dối thì ta đã không phải là kẻ nói dối,còn ngược lại chắc chắn ta là kẻ nói dối và chỉ có thể là như thế.Cũng như vậy với câu nói nó mang một ý nghĩa bao trùm lên tất cả những gì ta làm và nó luôn luôn đúng.Vậy đó là khi ta xét theo từng vế,ta quay lại xét theo phương diện đầy đủ của câu nói “Mỗi con vật khi sinh ra đều là tất cả những gì nó có,Tôi chỉ có thể trở thành kẻ do chính tôi làm ra”,khi đọc từng vế thì ta có 2 ý nghĩa khác nhau nhưng nếu ta ghép chúng lại với nhau thì ta có 1 ý nghĩa ngầm rất khác của câu nói.Con vật khi sinh ra đều khác nhau nhưng đến cuối cùng chúng cũng giống nhau ở điểm là không tự quyết định được những gì có được và sẽ trở thành.Còn con người khi sinh ra ai cũng giống nhau nhưng đến cuối cùng lại khác nhau,mỗi người có quyền làm những việc khác nhau và trở thành những người khác nhau.Ta có thể thấy rằng ý nghĩa của câu nói chính là nêu lên sự khác nhau giữa con người và con vật:Con vật thì mãi mãi sẽ là những gì khi nó được sinh ra còn con người sẽ trở thành cái mà chính con người làm ra.Và còn một ý nghĩa nhỏ cuối cùng của câu nói đó chính là sự đề cao con người trong cuộc sống này,con người có quyền quyết định tất cả và đó là tất cả những gì mà khi sinh ra con người có được.

Qua câu nói của nhà triết học ta thấy được cái quyền hạn to lớn của con người mà ngay chính chúng ta là những người đang sử dụng nó để qua những việc làm mỗi người sẽ trở thành một con người khác.Con người tự sinh ra đã có quyền quyết định tất cả sống chết,tốt xấu đều là do mình quyết định.Tóm lại câu nói của nhà triết học cho ta nhìn nhận lại cuộc sống của chính bản thân,chính con người mình, để ta tự định hướng lại những việc mà ta đang làm và con người mà ta sẽ trở thành qua những việc làm đó.

#13 {D2}Idol

{D2}Idol

    mình là idol :">

  • Quản lý điều hành
  • PipPipPipPipPipPip
  • 1,335 posts
  • Gender:Male
  • Location:máu nóng và sương lạnh ........
  • Interests:lang thang...sách....
  • Lớp/Khóa: {D2}07-10
  • Giới tính: Nam
  • Tên thật::IDOL

Posted 27 August 2009 - 11:56 PM

cùng đề bài với bài trên!!!!!!

Đỗ Thụy Thu Trâm

Đề : Một triết học nói: Mỗi con vật khi sinh ra đều là tất cả những gì nó có. Chỉ có con người là ngay từ thuở lọt lònng thì chẳng là gì cả. Nó làm thế nào thì nó sẽ trở thành như thế ấy , và nó phải làm bằng tự do của chính nó.Tôi chỉ có thể trở thành kẻ do chính tôi làm ra

Bài làm

Các bạn đã từng nghe câu “Tôi chỉ có thể trở thành kẻ do chính tôi làm ra” chưa?. Có lẽ câu nói thật lạ kì phải không các bạn, đây là câu nói của một nhà triết học, tuy thật khó hiểu nhưng nó lại hàm chứa một ý nghĩa vô cùng sâu sắc, nhà triết học có ý nhắc nhở chúng ta điều gì đây? Vậy bây giờ chúng ta hãy cùng tìm hiểu rõ ý nghĩa câu nói này nha các bạn.


Không chỉ đơn giản bằng một câu ngắn gọn như vậy , nhà triết học còn nói :“Mỗi con vật khi sinh ra đều là tất cả những gì nó có. Chỉ có con người là ngay từ thuở lọt lòng thì chẳng là gì cả.Nó làm thế nào thì sẽ trở thành như thế ấy, và nó phải làm bằng tự do của chính nó. Tôi chỉ có thể trở thành kẻ do chính tôi làm ra’’.Đến đây một phần cánh cửa như được mở rộng.

Tại sao lại nói “mỗi con vật khi sinh ra đều là tất cả những gì nó có”?.Mỗi con vật khi sinh ra đều biết ăn, biết đi lại , biết bắt mồi,……, tất cả đều là do bản năng sinh tồn của nó, giống như con mèo con, khi mới sinh ra là đã biết bò lại gần mẹ để bú , để hưởng chút hơi ấm ngọt ngào mà mẹ nó dành cho những đứa con yêu thương, rồi dần tự mở đôi mắt nhỏ xinh mèo con bắt đầu tập được những bước đi chập chững, rồi chạy nhảy, đến nô đùa, đến bắt chuột , tất cả đều là do tự nhiên mà có , không ai dạy bảo, mèo con trưởg thành và cả vòng đời mèo con vẫn như vậy, không thay đổi.

Thật hay, tạo hoá đã ban tặng cho loài vật một bản năng đặc biệt để có thể thích nghi với cuộc sống thế nhưng “Chỉ có con người là ngay từ thuở lọt lòng thì chẳng là gì cả’’.Đúng vậy, con người không hề có một chút bản năng đặc biệt nào ,tất cả mọi thứ hoàn toàn phụ thuộc vào người khác,phải trải qua sự rèn luyện, tập tành mới có được khả năng.Con người khi sinh ra vốn chẳng biết gì ,chỉ nhắm nghiền đôi mắt bé xiu và oa oa oà lên những tiếng khóc đòi bú mẹ, thật sự chẳng thể nào chạm được tới mẹ. Tất cả là nhờ mẹ nâng niu ,ôm ấp vào lòng hoà tan dòng sữa ngọt chạm vào môi hồng bé xinh thì mới tiếp tục sự sống được. Không chỉ vậy, làm sao con người có thể tự đi đứng, bò trườn được,tất cả phải qua quá trình rèn luyện ngay từ thuở ban đầu.Hai tháng biết lật, ba tháng biết bò, sáu tháng chập chững biết đi , mười tháng bắt đầu hoàn thiện bước đi của mình,……….Đâu phải tự nhiên! Đều do bàn tay nồng ấm của mẹ dìu dắt từng bước, từng bước một ,tạo nên khả năng sinh tồn, hoà nhập với cuộc sống cho một sinh linh bé nhỏ dần bước vào đời.

Con người khác với con vật là có tri thức, có phẩm chất đạo đức nhưng đây cũng đâu phải là điều vốn sẵn có trong từng người mà nó được phát huy, phát triển qua những ngày học tập, những ngày được dạy dỗ. Cũng như chúng ta ngay từ nhỏ đã được dạy rằng phải biết hiếu thảo với cha mẹ, bên ngoài xã hội cần tôn trọng người khác, phải chân thành , công bằng, …….và nhiều điều khác nữa, những lời dạy đó ăn sâu vào tâm trí, nó lớn theo thời gian khi ta càng lớn, và được áp dụng ngay trong đời sống. Thử hỏi không có sự chui rèn , không có sự luyện tập thì làm sao ta có thể hoà nhập với cuộc sống hiện tại đựơc , bởi vậy “nó làm thế nào thì nó sẽ trở thành như thế ấy, và nó phải làm bằng tự do của chính nó”. Đó chính là lí do ta cần phải biết sống , biết hành động, biết nỗ lực .Cũng như khi muốn đánh được một bản nhạc hay thì ta phải tập đánh đàn, điều đó xuất phát từ lòng yêu thích , bắt nguồn từ sự tự nguyện , không hề bị cưỡng ép, ràng buột. Con người là một tờ giấy trắng, chỉ từng nét, từng nét bút mới vẽ lên bức tranh hoàn thiện, nên cần phải luyện tập từ thấp đến cao , từ dễ đến khó, mới có thể hấp thu kiến thức từ cuộc sống được. Giống như trong học tập đâu phải ai mới đầu cũng được ngồi trên chiếc ghế đại học, mà phải bắt đầu từ lớp một, trải qua mười hai năm rèn luyện gian khổ mới được ngồi vững trên chiếc ghế ấy. Tóm lại để đạt được thành công , ước muốn, nguyện vọng thì chính bản thân phải có sự nổ lực thực sự, cố gắng toàn vẹn thì thành công sẽ đến trong tầm tay thôi.

Tuy nhiên đâu phải ai cũng đi được đến cùng của sự thành công. Có nhiều người đang học rất tốt nhưng vì mê chơi bỏ ngang việc học thế là mất tất cả qua một lúc nông nỗi, quả đúng thật họ làm thế nào thì sẽ nhận lại được kết quả như thế ấy thôi!.Chính vì vậy hãy luôn nhớ rằng “tôi chỉ có thể trở thành kẻ do chính tôi làm ra”, chỉ có ta mới quyết định được số phận của ta, con người ta thế nào thì do chính ta làm nên. Một người nếu biết gắng công học tập, biết chú trọng đến phẩm chất đạo đức, …. Thì sau này sẽ làm nên danh tiếng góp phần đưa đất nước đến một góc trời vinh quang, xây dựng đất nước ta thành toà lâu đài đẹp nhất mà không cường quốc nào có thể sánh bằng.Nhưng thật dáng tiếc xã hội ta ngày nay vẫn không thiếu những kẻ tự huỷ diệt mình ,những con người thân tàn ma dại do ăn chơi sa đoạ, dẫn đến bị AIDS,bị nghiện ngập là cũng do chính họ tự tạo ra, tự tạo cho họ một cuôc sống khổ sở , bị mọi người xa lánh.Bên cạnh là những kẻ chỉ biết trông chờ vào người khác , không biết tự nỗ lực bản thân trong hoc hành cũng như trong công việc .Thật đáng phê phán!

Qua câu nói vô cùng đáng giá của nhà triết học, có lẽ đã làm thức tỉnh chúng ta , cho nên ngay từ bây giờ phải biết rèn luyện bản thân, học tập thật tốt, khắc phục chỗ hạn chế còn phải trông chờ vào người khác,để bản thân ta phát triển hơn, và hơn hết phải làm nên một con người hợp thời đại thì xã hội mới phát triển, đất nước mới giàu mạnh.

Nhưng các bạn cũng hãy nhớ rằng chúng ta không hề cô độc chiến đấu với số phận mà bên cạnh đó còn có gia đình, xã hội nữa.Chính những tác động đócũng có thể tạo nên tôi của ngày mai

Câu nói của nhà triết học thật thú vị phải không các bạn? Biết bao điều ý nghĩa, vô giá được ẩn chứa trong câu nói này. Hãy tự khẳng định cái tôi của chính mình và làm nên cái tôi thật sự, thật giá trị cho xã hội này nha các bạn!!!! “Tôi chỉ có thể là kẻ do chính tôi làm ra”


^^!

Edited by {D2}Idol, 13 September 2009 - 05:54 PM.


#14 {D2}Idol

{D2}Idol

    mình là idol :">

  • Quản lý điều hành
  • PipPipPipPipPipPip
  • 1,335 posts
  • Gender:Male
  • Location:máu nóng và sương lạnh ........
  • Interests:lang thang...sách....
  • Lớp/Khóa: {D2}07-10
  • Giới tính: Nam
  • Tên thật::IDOL

Posted 28 August 2009 - 10:31 PM

Tuổi trẻ là mùa xuân của xã hội (đây là đề thi HK 2 của ban D)


Trong thư gưỉ thanh niên và nhi đồng toàn quốc nhân dịp Tết Nguyên Đán năm, chủ tịch Hồ Chí Minh đã viết: “ Một năm khởi đầu từ muà xuân. Một đơì khởi đâù từ tuổi trẻ. Tuổi trẻ là muà xuân của xã hội”. Theo qui luật tuần hoàn của thiên nhiên, ta thấy muà xuân vưà là caí kết thúc cho một năm cũ vừa mở đầu cho một năm mới. Mùa xuân mang laị sự ấm áp, cây cối đâm chồi nảy lộc, xanh tươi đầy sức sống. Và con người thời trai trẻ khi bước vaò muà xuân cũng cảm thấy mình lớn hơn, cơ thể,trí tuệ, tư duy cũng phát triển hơn và cả ước mơ khát vọng của tuổi trẻ cũng tràn đầy mãnh liệt hơn. Như vậy sự liên tưởng giữa muà xuân và tuổi trẻ trong câu viết cuả Bác là hết sức logic và thực tiễn; ở đây Bác đã rất đề cao vai trò của thanh niên trong xã hội, chính họ sẽ là những người sẽ làm đất nước tươi đẹp như muà xuân. Điều đó được chứng minh trong những trang sử chống ngoại xâm cuả dân tộc ta, biết bao thanh niên đã hiến dâng tuổi thanh xuân đẹp nhất của mình để đổi lấy độc lập, tự do cho Tổ quốc. Tại sao họ có thể hoàn thành được sứ mệnh vinh quang đó bằng xương máu mà không chút e ngại, bơỉ họ có lý tưởng sống đúng đắn và cao đẹp: Tất cả cho Tổ quốc quyết sinh. Nhưng với hoàn cảnh sống, một môi trường sống khác tốt hơn, hạnh phúc hơn, yên bình hơn thì lý tưởng của thanh niên ngày nay là gì?
Có người nói rằng lý tưởng của thanh niên là làm giàu và điều đó đã được một số ngươì hưởng ứng cổ vũ cho rằng là lẽ sống của thanh niên. Thật ra đó là một điều sai lầm, lý tưởng luôn là một caí gì đó cao cả, hướng con ngươì đến cái khát vọng lớn lao mà không nằm ngoài mục đích mang lại lợi ích cho dân tộc mình. Mỗi thanh niên luôn có quan niệm riêng về lý tưởng, tuỳ thuộc vaò hoàn cảnh, trình độ, cách sống của mình nhưng nếu lý tưởng đó phục vụ cho riêng lợi ích cá nhân của mình thì chỉ là lối sống vị kỉ, cá nhân. Còn lý tưởng đó phù hợp với xu thế chung của đại đa số thanh niên và vì mục đích trên thì đó chính là lý tưởng. Cũng giống như cái chung và cái riêng, lý tưởng riêng củ mỗi thanh niên phong phú hơn lý tưởng chung nhưng lý tưởng chung bao quát và sâu sắc hơn. Và lý tưởng chung đó chính là xây dựng, phát triển và bảo vệ đất nước vững mạnh cũng như tự gắm mình vào nhiệm vụ chống đói nghèo, lạc hậu, nuôi dưỡng bản than, gia đình, đưa đất nước phát triển và hội nhập cùng quốc tế.
Nhưng thực tế hiện nay, khi đất nước có nguy cơ tụt hậu vế kinh tế, tệ nạn xã hội ngày càng gia tăng thì thanh niên chưa chứng tỏ đầy đủ vai trò, trọng trách của mình trước sứ mệnh của đất nước. Đó là một bộ phận thanh niên sống mờ nhạt. Dưới tác động của cơ chế thị trường, nhiều thanh niên đã chạy theo lối sống thực dụng của đồng tiền, lo ăn chơi, hưởng thụ, lao vào các tệ nạn xã hội. Và điều đó đã được phản ảnh qua thông số thống kê trong tổng số người nghiện ma tuý thì thanh niên chiếm hơn 70%; cả nước có 63000 ngươì bị nhiễm HIV thì thanh niên chiếm hơn 61% . Môĩ năm trong cả nước có từ 1,2 triệu đến 1,4 triệu ca nạo phá thai thỉ lứa tuổi thanh niên chiếm hơn 25%; 70,1% sinh viên nam và 62% sinh viên nữ ở thành phố coi sinh hoạt tình dục là trò giải trí; 30% - 40% nam nữ thanh niên từ 15-25 tuổi thưà nhận quan hệ tình dục trước hôn nhân. Một điều không khỏi phải nhắc đến là tội phạm trong con cái những người có chức quyền có nguy cơ gia tăng, những thanh niên này thường được bố mẹ nuông chiều, thiếu sự giáo dục, lại cậy quyền thế, giàu có nên sống buông thả.
Cùng với việc gia tăng tội phạm trong thanh niên, thì nạn chảy máu chất xám trong giới trí thức thanh niên hiện nay cũng đang trở thành một vấn đề bức xúc. Nhiều thanh niên sau khi được nhà nước cho di du học bằng tiền cuả nhân dân đã định cư nước ngoài không trở về, hoặc có trở về thì cũng đi làm cho các lien doanh nước ngoài để thu nhập cao. Có lẽ nguyên nhân do hoàn cảnh kinh tế, do ta chưa biết trọng nhân tài, thì điều quan trọng phải là do chính họ chạy theo lý tưởng sống thực dụng của đồng tiền mà quên đi đất nước – chính là nơi minh2 đã được sinh ra và nuôi dưỡng nên ngươì. Thay vì họ phải chung sức lực, trí tuệ cùng nhân dân xây dựng, phát triển đất nước thì họ lại chạy theo lối sống cá nhân, hưởng thụ.
Hồ Chí Minh đã tửng dạy thanh niên: “ Chúng ta không một phút nào được quên lý tưởng cao cả của mình là phấn đấu cho Tổ quốc ta hoàn toàn độc lập, cho chủ nghĩa xã hội hoản toàn được thắng lợi trên đất nước ta..” Vì vậy kế thừa lời dạy về lý tưởng cho thanh niên của Bác, kết hợp với thực tiễn ngày hôm nay của đất nước, thanh niên có thể xây dựng cho mình một lý tưởng: Không ngừng phấn đấu xây dựng Việt Nam trở thành nước “ Dân già, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh”. Tất nhiên sự nghiệp to lớn này là của toàn dân tộc nhưng thanh niên giữ vai trò quan trọng, bởi sự nghiệp này không phải một sớm một chều mà đạt được; cần có thời gian , ngắn hay dài phụ thuộc vào sự phấn đấu của chúng ta. Thanh niên là lớp ngươì trẻ tuổi sẽ kế tục và biến sự nghiệp này thành hiện thực.

sưu tầm

Edited by {D2}Idol, 13 September 2009 - 05:55 PM.


#15 {D2}Idol

{D2}Idol

    mình là idol :">

  • Quản lý điều hành
  • PipPipPipPipPipPip
  • 1,335 posts
  • Gender:Male
  • Location:máu nóng và sương lạnh ........
  • Interests:lang thang...sách....
  • Lớp/Khóa: {D2}07-10
  • Giới tính: Nam
  • Tên thật::IDOL

Posted 28 August 2009 - 10:33 PM

Mùa xuân là mùa đẹp nhất trong năm ,tuổi trẻ của thanh niên cũng như mùa xuân. Là lứa tuổi đẹp nhất trong mỗi cuộc đời. Thanh niên là lứa tuổi với nhiều ước mơ , dự định và hoài bảo lớn nhất .Để có thể làm tốt những hoài bảo đó thì những thanh niên đó cần phải có một mục đích sống một lí tưởng sống . Vậy lí tưởng sống của thanh niên ngày nay là gì?

Bạn có biết tại sao chúng ta lại được sống trong một đất nước độc lập ngày nay không?Vì sao một đất nước nhỏ như chúng ta lại có thể đánh thắng được giặc ngoại xâm hùng mạnh không? Đó chính là nhờ lí tưởng của ông cha ta ngày xưa. Trong sự nghiệp chống ngoại xâm bảo vệ Tổ quốc, đã có hàng triệu thanh niên lên đường ra trận, dũng cảm chiến đấu, hy sinh cuộc đời thanh xuân đẹp nhất của mình, góp sức quan trọng cùng toàn dân tộc đánh thắng hai kẻ thù hùng mạnh của thời đại là thực dân Pháp và đế quốc Mỹ, đem lại độc lập, tự do cho Tổ quốc.Họ đã có những lý tưởng sống đẹp họ chiến đấu hi sinh vì Đất nước thân yêu.Vậy sống trên 1 đất nước hòa bình độc lập này chúng ta cân phải làm gì để tiếp bước ông cha ta với sứ mệnh xây dựng Việt Nam thành một quốc gia hùng mạnh đang đặt lên vai thanh niên chính họ phải lĩnh sứ mệnh vô cùng cao cả và thiêng liêng này bởi họ là chủ nhân, là tương lai, là ‘’mùa xuân’’ của dân tộc . Thanh niên sống là phải có lý tưởng. Đễ thực hiện được lí tưởng đó mỗi thanh niên chúng cần phải trang bị một hành trang thật vững chắc đễ vào đời bằng việc học tập và phải sống có đạo đức. Nhưng nhìn thẳng vào thực tế hiện nay, khi đất nước ta đang có nguy cơ tụt hậu về kinh tế, tệ nạn xã hội ngày một gia tăng thì thanh niên chưa chứng tỏ đầy đủ được vai trò, trọng trách của mình trước sứ mệnh của đất nước.Mà lai có nhiều thanh niên ngày nay chỉ biết sống cho chính bản thân mình , những người có lối sống buông thả, sống cho qua ngày. Họ chùn bước trước khó khăn, lắc đầu trước thử thách và sống vô trách nhiệm với xã hội. Bởi lẽ một điều, họ vẫn còn mặc cảm với quê hương. Thái độ đáng trách này biểu hiện ở những người ta sống tha hương, chỉ biết sống vì đồng tiền, lúc nào cũng đem lợi ích của mình lên bàn cân để so đo, tính toán. Bảo vệ quyền lợi của mình, đó là đúng, nhưng dường như đừng quá vì bản thân mà xem nhẹ công đồng. Đó là lối sống ích kỷ. 'Sống' - Đó chỉ là một từ đơn giản thôi nhưng nó hàm chứa biết bao nhiêu điều. Sống vì điều gì và sống như thế nào. Điều đó tuỳ thuộc vào sự lựa chọn của mỗi người trong chúng ta. Để thanh niên ngày nay trở thành trụ cột của nước nhà không chỉ ở hiện tại mà ngay cả trong tương lai thì vấn đề sống còn là thanh niên phải xác định được cho mình một lý tưởng; sau khi đã xác định được phải phấn đấu để thực hiện lý tưởng đó. Chỉ có như thế thanh niên Việt Nam mới có thể hoàn thành được sứ mệnh mà đất nước giao phó và có thể ngẩng cao đầu với thanh niên thế giới. Mỗi thanh niên sẽ có quan niệm riêng của mình về lý tưởng, tuỳ thuộc vào hoàn cảnh, trình độ, , lý tưởng đó phù hợp với xu thế chung của đại đa số thanh niên, và mang lại lợi ích cho dân tộc đó mới thật sự là lý tưởng. Con người ta luôn khát vọng hướng tới cái cao cả tức là hướng tới chân lý, những người sống phấn đấu hướng tới cái cao cả thường được gọi là người có lý tưởng. Như vậy chân lý không chỉ là ngọn đèn pha mà còn là cái đích của lý tưởng. Trong công cuộc đổi mới của đất nước, nhất là thời kỳ hội nhập kinh tế thế giới, thanh niên chính là nguồn nhân lực chất lượng cao nhanh chóng nắm bắt khoa học công nghệ hiện đại ở mọi lĩnh vực để phát triển đất nước. Thanh niên Việt Nam đã thể hiện rất nhiều ưu điểm như thông minh, cần cù, chịu khó, ham học hỏi, tiếp thụ cái mới nhanh... Nhiều bạn trẻ đã thể hiện lối sống cao đẹp, thổi bùng ngọn lửa vì cộng đồng và không cam chịu đói nghèo. Các mùa hè tình nguyện đã thu hút hàng nghìn trí thức trẻ tình nguyện lên đường về nông thôn, miền núi. Nhiều dự án lớn do thanh niên đảm nhiệm... Kế thừa lời dạy về lý tưởng cho thanh niên của Hồ Chí Minh, kết hợp với thực tiễn ngày hôm nay của đất nước, thanh niên có thể xây dựng cho mình một chân lý - một lý tưởng: Không ngừng phấn đấu xây dựng Việt Nam trở thành một nước ‘’Dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh’’. Tất nhiên sự nghiệp to lớn này là của toàn dân tộc nhưng thanh niên giữ một vai trò quan trọng, bởi sự nghiệp này không phải một sớm một chiều mà đạt được; cần có thời gian, ngắn hay dài tuỳ thuộc vào sự phấn đấu của chúng ta. Thanh niên là lớp người trẻ tuổi sẽ kế tục và biến sự nghiệp này thành hiện thực.Giống như câu nói “Tinh thần của tuổi trẻ là đá quý kỳ lạ có thể nung sắt thành vàng”
Là 1 thanh niên thế kỉ 20 với bước hội nhập hiện nay,với những lý tưởng và hoài bảo lớn,chúng ta hãy ra sức học tập và sống có đạo đức .Để thật sự là 1 người có ích trên xã hội này. Chúng ta ai cũng sống có khát vọng, hoài bão và hết mình vì nó. 'Cái quý nhất của con người là cuộc sống, đời người chỉ sống có một lần, phải sống sao cho khỏi phải xót xa, ân hận vì nhưng năm tháng sống phí, cho khỏi phải hổ thẹn vì những năm tháng sống hoài, sống phí...Sống có lý tưởng để đưa đất nước mình đi lên hội nhập với các cường quốc năm Châu.

sưu tầm




0 user(s) are reading this topic

0 members, 0 guests, 0 anonymous users